Chiếc lá cuối cùng

O. Henry

Trong một quận nhỏ phia đông Washington, các con đường chạy ngoằn ngoèo một cách điên dại, cắt quãng thành những dải nhỏ gọi là “vùng”. Những “vùng” này lọt thỏm trong những góc và đường cong lạ kì. Một con đường cắt ngang với chính nó một, hai lần. Một hoạ sĩ đã có lần khám phá là con đường có thể có giá. Ví dụ như khi một nhân viên thu ngân cầm hoá đơn của mầu vẽ, giấy và vải, sau khi đi dọc theo đường này bỗng thấy mình đã đi vòng lại chỗ cũ mà không hề thu được một xu nào cả!
Thế nên đám hoạ sĩ chẳng bao lâu đã kéo đến phường Greenwich, săn lùng phòng cho thuê có cửa sổ thông ra hướng bắc, góc mái kiểu thế kỷ 18, gác lửng kiểu Hà Lan, và giá thuê lại rẻ. Sau đấy họ mang vào vài lọ hợp kim thiếc, một hai cái chảo nấu ăn dã chiến, và thế là một “quần cư” thành hình.

Hai cô Sue và Johnsy cùng thuê chung một căn phòng đơn giản ở tầng trên cùng của một toà nhà ba tầng lụp xụp. “Johnsy” thực ra là tên thân mật củaCalifornia. Họ đã gặp nhau tại một hiệu ăn trên đường Số Tám, và khám phá ra là họ có những sở thích tương đồng về nghệ thuật, rau diếp xoắn trộn dấm, và thời trang với tay áo giám mục. Thế là họ cùng thuê chung một căn phòng.

Đấy là vào tháng 5. Vào tháng 11, có một kẻ ngoại nhập mang theo giá lạnh nhưng vô hình, mà các bác sĩ gọi là Viêm Phổi, rình rập trong “quần cư”, móng vuốt giá băng quệt vào đây đó. Tên giặc đã ngang nhiên hoành hành khu phía đông, hạ gục nhiều nạn nhân, nhưng hắn chỉ mới đặt chân chầm chậm qua các lối ngõ như bàn cờ của mấy “vùng” nhỏ hẹp phủ đầy rêu.
Bạn sẽ không xem Thần Viêm Phổi như một quân tử già đầy hào hiệp. Người con gái nhỏ vốn đã mất máu vì những trận gió ởCalifornia thì lẽ ra không đáng cho một kẻ bất tài già nua bận tâm đến. Nhưng hắn đã tấn công Johnsy. Thế là cô nằm bẹp, không mấy cử động, trên chiếc giường sắt, xuyên qua khung cửa sổ kiểu Hà Lan nhìn ra bức tường trơ trụi của căn nhà gạch kế bên.

Một buổi sáng, vị bác sĩ đầy bận rộn mời Sue ra hành lang. Ông đang vẩy cái nhiệt kế thăm bệnh để mực thuỷ ngân trong đó hạ xuống.

– Cơ may khỏi bệnh của cô ấy áng chừng chỉ một phần mười. Và cơ may này là tuỳ vào việc cô ấy có ý chí muốn sống hay không. Với cách con bệnh chỉ ngóng chờ công ty mai táng đến thì sách thuốc nào cũng vô dụng. Cô bạn nhỏ của cô đã bị ám ảnh là cô ấy sẽ không qua khỏi. Cô ấy có ý định gì không?

– Chị ấy… chị ấy muốn có ngày nào đó vẽ tranh phong cảnh vịnhNaples.

– Vẽ tranh à? Thật là điên rồ! Cô ấy có bận tâm nặng nề về việc gì không, chẳng hạn về một người đàn ông nào đó?

Cô Sue khịt mũi:

– Một người đàn ông à? Một người đàn ông thì có thể… mà không, bác sĩ ạ, không có chuyện như thế.

Vị bác sĩ nói:

– Thế thì là do cô ấy quá yếu rồi. Tôi sẽ cố làm mọi cách mà khoa học cho phép. Nhưng mỗi khi con bệnh của tôi bắt đầu nhẩm tính số lượng xe trong chuyến đưa đám của họ thì xem như hiệu lực của thuốc men chỉ còn một nửa. Nếu cô có cách khiến cho cô ấy hỏi han cô về thời trang mùa đông thì tôi có thể đoán chắc cơ may là một phần năm, thay vì là một phần mười.

Sau khi vị bác sĩ đi khỏi, Sue đi vào phòng vẽ và khóc cho đến khi cái khăn giấy Nhật tơi tả thành bột giấy. Rồi cô đường bệ đi vào phòng của Johnsy với cái giá vẽ, miệng huýt sáo một điệu dân ca Mỹ rộn ràng.

Johnsy vẫn nằm bẹp, xem chừng không động đậy chút nào dưới tấm vải giường, mặt hướng về cái cửa sổ. Sue ngưng huýt sáo, nghĩ là bạn mình đang ngủ. Cô sắp xếp giá vẽ và bắt đầu dùng viết và mực để vẽ hình minh hoạ cho một truyện để đăng trong một tạp chí. Trong khi các hoạ sĩ trẻ tuổi phải dọn đường cho Hội Hoạ bằng cách vẽ tranh cho truyện ấy để dọn đường cho Văn Chương. Khi Sue đang phác hoạ cái quần bảnh bao và gọng kính một tròng của một anh hùng (một tay cao bồi bang Idaho), cô nghe một tiếng nho nhỏ, lặp lại vài lần.
Cô đi vội đến bên mép giường. Johnsy đang mở mắt, nhìn ra cửa sổ, và đang đếm, đếm ngược: “mười hai”, và ít lâu sau: “mười một”, và sau đấy “mười”, rồi “chín”, rồi “tám” và “bảy” gần như liền nhau.

Sue nhìn chăm chú bên ngoài cửa sổ. Có gì ở ngoài đấy đâu mà đếm? Chỉ có một khoảng sân trống buồn nản, và bức tường trơ trụi của một căn nhà gạch xa hơn chừng mười thước. Một dây thường xuân thật già cỗi, gốc vặn vẹo mục nát, leo đến giữa bức tường gạch. Ngọn gió thu lạnh đã làm rơi rụng đám lá, phơi bầy các nhánh gần như trơ trụi bám vào mấy mảng gạch vụn vỡ. Sue hỏi:

–         Cái gì vậy hở bồ?

Johnsy nói, gần như thì thầm:

– Sáu. Bây giờ rơi nhanh quá. Ba ngày trước còn gần cả trăm, đếm muốn nhức đầu. Nhưng giờ thì dễ rồi. Thêm chiếc nữa. Giờ chỉ còn lại năm

– Năm cái gì, nói cho Sue của bồ nghe nào!

– Năm chiếc lá. Trên cây thường xuân. Khi chiếc lá cuối cùng rụng thì mình cũng sẽ ra đi. Mình đã biết như thế ba ngày nay rồi. Bác sĩ không nói cho bạn biết à.

Sue càu nhàu, với giọng khinh miệt cao quý.

– Ô hay! Mình chưa bao giờ nghe có chuyện điên khùng như vậy. Mấy cái lá thường xuân thì có liên hệ gì đến việc bồ khỏi bệnh đâu nào? Và bồ vẫn thích cái cây này, cô nàng hư đốn ơi! Đừng có ngốc nghếch. Sáng nay ông bác sĩ nới với mình là cơ may của bồ khỏi bệnh hẳn… xem ông ấy nói gì nào… ông ấy nói cơ may chính xác là mười trong một! Đấy cũng bằng với cơ may chúng mình có ở New Yorkđể đáp tầu điện hay đi qua một toà nhà mới. Bây giờ ăn một tí cháo, rồi mua ít rượu vang porto cho cô bé đang bệnh, và thịt lợn cho chính tác giả ăn.

Johnsy vẫn dán mắt ra ngoài cửa sổ:

-Không cần phải mua rượu vang. Thêm một chiếc nữa. Không, mình không muốn ăn cháo. Thế là còn có bốn. Mình muốn xem chiếc lá cuối cùng trước khi trời tối. Khi ấy mình cũng sẽ ra đi.

Sue nghiêng mình trên cô:

– Johnsy ơi, bồ có thể hứa nhắm mắt lại và không nhìn ra ngoài cửa sổ khi mình làm việc được không? Ngày mai mình phải đi giao mấy bức vẽ. Mình cần ánh sáng, nếu không mình phải kéo rèm xuống.

Johnsy hỏi, giọng lạnh tanh:

– Bạn có thể vẽ trong phòng kia được không?

– Mình muốn ở kề bên bồ. Hơn nữa, mình không muốn bồ cứ nhìn mãi mấy chiếc lá thường xuân vô duyên đó.

– Cho mình biết khi nào bạn làm xong, vì mình muốn xem chiếc lá cuối cùng rụng xuống. Mình chán chờ đợi rồi. Mình chán suy nghĩ. Mình muốn buông xuôi tất cả, và thả người trôi xuống, xuống nữa, như là một trong mấy chiếc lá mệt mỏi kia.

Johnsy nhắm mắt lại, mặt tái nhợt, năm yên như la một cái tượng bị sập đổ.

– Ráng ngủ đi. Mình muốn kêu ông Behrman lên để ngồi mẫu cho mình vẽ một ông thợ mỏ già cô độc. Mình chỉ đi một phút. Đừng cựa quậy cho đến khi mình trở lại.

Ông già Behrman là một hoạ sĩ sống ở tầng trệt bên dưới phòng của họ. Ông đã quá sáu mươi, và có một chòm râu rậm như ông Moses hiện thân trên bức điêu khắc của Michael Angelo. Behrman là cả một sự thất bại trong nghệ thuật. Trong bốn mươi năm ông vung vẩy chiếc cọ mà không hề chạm gần đến vạt áo của Người Tình. Ông luôn luôn muốn vẽ nên một kiệt tác, nhưng chưa bao giờ bắt đầu. Trong vài năm nay ông không vẽ được gì ngoại trừ thỉnh thoảng ít nét quấy quá cho giới thương mại và quảng cáo. Ông kiếm tiền chút đỉnh bằng việc ngồi làm mẫu cho các hoạ sĩ trẻ trong quần cư khi họ không muốn trả theo giá của người mẫu chuyên nghiệp. Ông uống rượu gin lu bù, và vẫn nói đến kiệt tác sắp đến của ông. Còn lại thì Behrnam là một ông già nhỏ thó nhưng dữ tợn, hay chửi như té tát người nào tỏ ra yếu đuối, và xem mình như là con chó giữ nhà để bảo vệ cho hai hoạ sĩ trẻ sống ở tấng trên.

Sue tìm gặp Behrman khi ông nồng nặc mùi rượu dâu trong căn phòng nhỏ tối tù mù. Trong một góc là cái giá vẽ với khung vải trống trơn, suốt hai mươi lăm năm vẫn chờ đợi đường nét đầu tiên của một kiệt tác. Cô nói cho ông nghe về chuyện hão huyền của Johnsy, về việc cô nàng – quả thật nhẹ tênh và mỏng manh như một chiếc lá – sẽ trôi đi khi sự bám víu của cô vào trần thế vốn đã yếu sẽ yếu thêm.

Ông già Behrman, với cặp mắt đỏ sòng sọc, lớn tiếng kinh thường và chế diễu cho những điều tưởng tượng ngốc nghếch:

– Khốn khổ! ở đời sao lại có người ngu xuẩn muốn chết vì mấy cái lá rụng từ một dây leo vô duyên như vậy? Tao chưa bao giờ nghe có chuyện này. Không tao sẽ không ngồi làm mẫu cho một đứa ẩn cưa ngu ngốc như mày. Tại sao mày lại để ý tưởng khùng điên đấy đi vào đầu của nó? Ôi dào, cái con nhỏ Johnsy khốn khổ!

– Chị ấy đang yếu lắm, và cơn sốt làm cho đầu óc chị ấy trở nên bệnh hoạn đầy những mơ tưởng kỳ quái. Được rồi, nếu ông không muốn ngồi làm mẫu cho tôi cũng được. Nhưng tôi nghĩ ông là một ông già xấu tính – già vô tích sự.

Ông Behrman tru tréo lên:

– Mày đúng là đàn bà! Ai bảo tao không muốn ngồi làm mẫu? Đi lên đi. Tao sẽ đến. Cả nửa giờ đồng hồ rồi tao đã nói là tao sẵn sàng ngồi. Trời ơi! Đây không phải là chỗ cô Johnsy có thể năm bẹp dưỡng bệnh được. Một ngày nào đấy tao sẽ vẽ nên một kiệt tác, và bọn mình sẽ rời đi nơi khác. Trời ơi! Đúng là phải như thế.

Johnsy đang ngủ khi họ lên. Sue buông cái rèm cửa xuống, ra dấu bảo Behrman đi vào phòng kia. Trong đấy, xuyên qua khung cửa sổ họ nhìn dây thường xuân với nỗi lo sợ. Rồi họ nhìn nhau một lúc, không nói lời nào. Một cơn mưa giá lạnh đang ập xuống dai dẳng, pha cùng với tuyết. Trong chiếc áo xanh cũ kỹ, Behrman ngồi làm mẫu, giả làm một thợ mỏ ẩn cư, ngồi trên một cái ấm lật ngược giả làm một tảng đá.

Khi Sue thức giấc vào buổi sáng sau giấc ngủ kéo dài một giờ, cô thấy Johnsy đang vô hồn nhìn cái rèm màu sậm đã buông xuống. Johnsy thì thào:

– Kéo rèm lên. Mình muốn nhìn.

Sue mệt mỏi làm theo bạn.

Nhưng xem kìa! Sau trận mưa vùi dập và những cơn gió xoáy dữ tợn suốt một đêm dài, vẫn còn một chiếc lá thường Xuân dựa trên bức tường gạch. Đấy là chiếc lá cuối cùng. Vẫn còn có mầu xanh thẫm gần cuống, nhưng với phần rìa te tua pha mầu vàng của sự tàn tạ, chiếc lá vẫn dũng cảm bám vào cái cành cao dăm bảy mét cách mặt đất.

Johnsy nói:

– Đấy là chiếc lá cuối cùng. Mình nghĩ chắc chắn nó đã rụng đêm qua. Mình nghe tiếng gió. Nó sẽ rụng hôm nay, và mình sẽ chết cùng lúc với nó.

Sue nghiêng khuôn mặt tóp của cô kề cận cái gối:

– Cưng ơi là cưng! Nếu cưng không nghĩ đến chính bản thân cưng thì nên nghĩ đến mình đây. Mình sẽ làm được gì chứ?

Nhưng Johnsy không trả lời. Nỗi cô đơn cùng cực nhất trên thế gian là một linh hồn chuẩn bị tiếp tục cuộc hành trình bí ẩn, xa thẳm. Điều mộng tưởng dường như đã ảm ảnh cô mạnh mẽ hơn khi những dây nối buộc cô với tình bạn và với trần thế đã bị lơi lỏng.

Ngày dần trôi, và dù qua khoảng không xám xịt, họ vẫn thấy chiếc lá đơn độc bám vào cuống của nó, dựa vào bức tường. Và rồi, khi màn đêm buông xuống, gió bắc lại thổi, trong khi mưa vẫn đập vào các cửa sổ, chảy ồng ộc xuống theo rìa mái nhà kiểu Hà Lan.

Khi đã có đủ ánh sáng buổi tinh sương, Johnsy, con người vô cảm, lại ra lệnh kéo cái rèm xuống. Chiếc lá thường xuân vẫn còn đấy.

Johnsy nằm một hồi lâu nhìn nó. Và rồi cô gọi Sue, đang quậy nồi cháo trên cái bếp ga. Cô nói:

– Mình là đứa hư, Sue à. Có cái gì đó đã khiến chiếc lá vẫn ở đấy để cho thấy mình quả là độc ác. Muốn chết là một cái tội. Bây giờ bồ có thể mang cho mình chút cháo, và ít sữa pha chút rượu vang porto, và… không, mang trước cho mình cái gương soi cầm tay, rồi chèn ít cái gối quanh mình, rồi mình sẽ ngồi lên để xem bồ nấu nướng.

Một giờ sau, cô nói:

– Sue à, một ngày nào đấy mình sẽ vẽ cảnh vịnhNaples.

Ông bác sĩ đến vào buổi xế chiều, và khi ông trở ra Sue có cớ để đi ra ngoài hành lanh. Ông nắm lấy bàn tay gầy, run rẩy của Sue đặt trong tay ông.

– Cơ may ngang bằng. Với công chăm sóc tận tuỵ của cô, cô sẽ thắng. Và giờ tôi phải đến thăm một ca khác ở tầng dưới. Người bệnh là Behrman – tôi nghĩ chừng đâu là một hoạ sĩ. Cũng viêm phổi. Ông ta già cả, yếu đuối, cơn bệnh lại là cấp tính. Không có hi vọng gì, nhưng tôi sẽ đưa ông đến bệnh viện để được thoải mái hơn.

Ngày kế, ông bác sĩ bảo Sue:

– Cô ấy qua khỏi cơn nguy rồi. Cô đã thắng. Bây giờ chỉ cần dinh dưỡng và chăm sóc – chỉ có thế thôi.

Buổi chiều ấy, khi Johsy đang đan một cái khăn quàng len mầu lam thật đậm và xem vẻ rất vô dụng, Sue đến bên giường cô, đặt cánh tay quanh cô và cũng quanh mấy cái gối.

– Mình có chuyện này nói cho bồ biết, cái con chuột trắng ơi. Ông Behrman qua đời hôm nay ở bệnh viện vì chứng viêm phổi. Ông ấy nhuốm bệnh chỉ trong có hai ngày. Người gác dan tìm thấy ông sáng ngày đầu tiên trong căn phòng tầng dưới, ngất xỉu với cái chân đau đớn. Đôi giầy và quần áo ông ấy bị ướt cả, lạnh như nước đá. Họ không thể hiểu nổi ông đã đi đâu trong một đêm kinh hoàng như thế. Và rồi họ tìm thấy cái đèn bão, vẫn cháy, và một cái thang đã bị rời khỏi nơi cất giữ, vài cây cọ tơi tả, và nghiên mầu mới ít mầu xanh và vàng, bồ nhìn ra ngoài cửa sổ xem, nhìn chiếc lá thường xuân cuối cùng trên bức tường đấy. Bồ có đặt nghi vấn tại sao nó không bao giờ bay lất phất khi có gió thổi không? Cưng ơi, đó là kiệt tác của ông Behrman đấy – ông đã vẽ nó đúng vào đêm chiếc lá cuối cùng rơi rụng.

Nguồn: vnthuquan.net

(http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nnn1n2n31n343tq83a3q3m3237nvn&AspxAutoDetectCookieSupport=1)

Tháng 6/2011

P/s: Sau vô vàn chiếc lá bị vặt trụi, hay bị chết khi người ta chặt cành để hái quả, trong những ngày sôi sục giông bão của tháng 6 vừa qua ở quê ta cũng đã có một chiếc lá bị dập vùi, bị rơi rụng. Chiếc lá cuối cùng …

Đại bàng vồ mồi

Hai người bạn đồng hành

163 responses to “Chiếc lá cuối cùng

  1. Chiếc lá cuối cùng của tháng Sáu – đau quá, Cua đồng ạ!

  2. Dời ạ, anh cua đang yêu hay nổi cơn động tình mà lẩm cẩm vậy, chủ đề văn học mà lại tương 2 quả ảnh rất chi là lạc lõng và phản cảm vô đây.
    Về quan hệ với nước bạn TQ thì đã có tuyên bố chung giữa 2 nước rành rành như vầy thì còn lo gì nữa hở.

    Hai bên cho rằng, quan hệ Việt-Trung phát triển lành mạnh, ổn định, đáp ứng nguyện vọng chung và lợi ích căn bản của nhân dân hai nước Việt-Trung, có lợi cho hòa bình, ổn định và phát triển của khu vực.

    Hai bên nhấn mạnh cần kiên trì đưa quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt Nam-Trung Quốc phát triển theo đúng phương châm 16 chữ “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần 4 tốt “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”.

    Link gốc ở đây nhá: http://dantri.com.vn/c728/s728-492908/thong-tin-bao-chi-chung-viet-nam-va-trung-quoc.htm

  3. Em chỉ còn một chiếc lá duy nhất
    Em trao anh cùng với một lá thư!
    Anh lạnh ngắt và riêng em tự hiểu
    Chặt gốc cây, và chặt luôn cả cành

    ĐT

  4. Lá ơi! Rụng về cội
    Sông ơi! Chảy về nguồn
    Chó ôi, chớ nhảy lên bàn độc
    Người ơi, đừng cắp nhau giữa đường

    Ô hô hô!

  5. Không phải đại bàng mà là chó sói bác à.

  6. Cứ tưởng là bình loạn về bài hát “Chiếc lá cuối cùng” của Tuấn Khanh.
    He he…

  7. Cứ tưởng ” chỉ nghe em nói nhỏ phải về thôi”. Hóa ra không phải,
    Đọc xong rồi, mình về nhé.

  8. Xem ra vặt lá dễ hơn vẽ lá cuadong ạ

  9. Chú tìm được mấy tấm hình vui thế.

  10. Sau vô vàn chiếc lá bị vặt trụi, hay bị chết khi người ta chặt cành để hái quả, trong những ngày sôi sục giông bão của tháng 6 vừa qua ở quê ta cũng đã có một chiếc lá bị dập vùi, bị rơi rụng. Chiếc lá cuối cùng
    ——–
    huhuhu

  11. Hoan ho chiếc lá rau ngót để nấu với cua dong ….Trông foto đc chìm biểu diễn công phu thượng thặng thế ni mà ai oán quá. Có lẽ, bức foto ni cũng được xếp hạng cùng với cái Foto 1 đc chìm khác giươ 2 tay bịt miệng cha Lý năm nào.

  12. Lại lôi chiếc… lá nho lên à, nó vẫn chưa rụng sao bác Cua?
    Đừng rơi, đừng rơi, lá ơi!
    Có ai góc bể bên trời… cắp nhau
    😛
    (Thơ của nữ sĩ Anh Thơ, nỏ phải của em mô nhá!)

  13. Phải như con chim non ni là chú Lý, vận hết 10 phần công lực tung một chưởng sấm sét vào hạ bộ con đại bàng kia thì con đại bàng cụp cánh rơi rụng ngay.

  14. Trong tháng 7 chúng ta lại có thêm nhiều nữa, sau chiếc lá cuối cùng của tháng 6 vừa rồi.

  15. Nếu lá rụng hết thì sẽ còn lại cái chi trên trái đất này?

  16. Phải nói là ở quê ta là những chiếc là … đầu mùa mới đúng chớ. Nhìn hai tấm ảnh chợt nhớ ngày bé đi xem sơn đông mãi võ bên đường bán thuốc cao dán.

  17. Đang mẹc cì lại cho chiếc lá lên trang nhất là răng anh cua hè

  18. Những chiếc lá của tháng Sáu không phải là những chiếc lá cuối cùng! Tôi tin thế và luôn nghĩ rằng đó là những chiếc lá đầu tiên của cơn cuống phong Lá.

    • Bác Giao có nghĩ người ta đưa xe tăng từ Bắc kinh qua ủi cơn cuồng phong lá một phát như trường hợp tiêu diệt sinh viên hồi năm nào không?

      • Biết đâu được?

        Sau khi xe tăng và quân giải-phóng nhân-dân Trung-quốc tiến vào Thiên-An-Môn tàn-sát các sình-viên biểu-tình ở đó, hầu hết các sinh-viên Trung-quốc đang du học ở Mỹ(đa số thuộc thành-phần Con ong chau cha) đã xin tỵ-nạn chính-tri.

        Một viên đạn bắn mấy con chim !

        • Lúc đó mấy trự trong bct lên chức thái thú, cai quản hai quận Cửu Chân và Giao Chỉ!

        • Muốn trừng trị bọn phản động và phản cách mạng thì các lực lượng an ninh và vũ trang của ta có đủ xe tăng và nhà tù, không việc gì mà phải nhờ tới nước bạn các bác ạ.
          Bác chinook nói thế nào í chứ, đã là con ông cháu cha to đùng, tiền thiếu gì mà lại đi xin tị nạn ở Mĩ-cái xứ vốn dĩ chả tốt đẹp gì

          • Thế mà nó chẳng sang mình cho Xinh đắt hàng nhẩy? 😀

          • EX@

            Không biết các du-học-sinh Việt nam có thuộc thành-phần COCC không nhưng nhiều người trong số họ sẵn-sàng chi US$ 20K đến 30K để có green card.

            Khó hiểu nhỉ?

            • Chắc họ chỉ làm vậy cho hợp pháp giấy tờ thôi bác ạ chứ số tiền kia chưa mua nổi 1 mẩu đất mỗi chiều 100cm ở Hà nội đâu

              • Đất HN có phải chỗ nào cũng 5, 6 trăm triệu/m2 đâu Xinh ơi. Mà những người làm thẻ xanh thì họ có nhiều tiền lắm, bỏ ra một vài tỉ chẳng cần suy nghĩ thì dăm trăm triệu đúng là chẳng thấm gì …

            • Bác Chinook: Các DHS VN không phải là COCC đâu bác ạ. Đó là con cháu hoặc họ hàng, hay bạn bè hoặc mối làm ăn thân quen của những người thợ thuyền, lao động chân tay, hay buôn bán lặt vặt ở quê đấy 😆

              • Đúng quá, số tiền mấy chục k kia cũng do nuôi được lứa lợn hay được mùa bán thóc hay nhặt nhạnh từ mẩu sắt, cân ngô mà có đấy bác chinook ợ

              • Em xinh: Cả từ việc “Dọn tí phân rơi, nhặt từng ngọn lá …” nữa chứ.

        • Bác Chinook: “hầu hết các sinh-viên Trung-quốc đang du học ở Mỹ(đa số thuộc thành-phần Con ong chau cha) đã xin tỵ-nạn chính-tri”. Em nghĩ điều này cũng chứng tỏ một điều là cái đám ông cha của chúng cũng hở ra là cắn nhau như chó, phải không bác?

      • Phay Van: Quần chúng này phải học lại câu thơ:
        “Hiểu sao hết những tấm lòng lãnh tụ
        Tìm đường đi cho dân tộc theo đi
        ….”
        Cứ yên tâm thực hiện vai trò nhân dân làm chủ, tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng nhé.

    • Lá rụng hết thì chỉ còn hoa 😀
      Em nghĩ đó vẫn là những chiếc lá cuối cùng bác Đồ ạ, của một cái cây đang khô mục, và phải nhường chỗ cho những cây non mới. CN Mác bảo thế.

  19. (Lá vàng rụng xuống
    Cho đất thêm màu
    Có mất đi đâu
    Nhựa lên chồi biếc)
    …..
    Và đời mai sau
    Trên đường này nhỉ
    Những đôi tri kỷ
    Sóng bước qua đây
    Lá vàng vẫn bay
    Chồi non lại biếc

    Thơ cô Quỳnh

  20. Đ/c Cua liên hệ độc thiệt. Like cú!
    Cuối tuần rảnh chớ bác, bác cho em cái hẹn nhe. Số đt của em: 0917.xxxxxx

  21. Vưỡn còn hi vọng, hi hi. Chiếc lá…đa cuối cùng mới đáng sợ ! Khi em Nga xinh đẹp rời bệ PNV thì ai ra mạt đại diện cho VN đây ? Cầu Chúa không phải là một copy của TMHeo hay NTDom nhé. Cũng đừng là iem gì xây tổ ấm ở Hải dương ngày nọ.
    Chiếc lá nho bánh vẽ không rụng được là chắc rồi. Chỉ còn sự thô bạo lên hương.

    • Bác Đoàn: “Cầu Chúa không phải là một copy của … ”
      Ngày xưa bọn phản động nói Chúa đã vào Nam để lừa gạt bà con công giáo di cư vào Nam, không ở lại miền Bắc tươi đẹp sông tốt đời đẹp đạo, xây dựng TQ VN XHCN …

      • Chuyện Chúa di-cư vô Nam làm tôi nhớ đến chuyện xảy ra với môt người bạn .

        Vào đầu thập niên 90,thế-kỷ trước, một người bạn tôi từ Mỹ qua làm việc cho Phủ Cao-ủy Tỵ-nạn Liên-hiệp-quốc(UNHCR). Vì chị ta là người Việt(gốc Việt) duy nhất tham dự cuộc chạy gây quỹ ở Kuala Lumpur nên trong một bữa tiệc của Ngoại-giao-đoàn sau đó, chị được giới-thiệu với Đại-sứ Viêtnam ở Malaysia lúc đó là Ô MVB.

        Đs MVB, theo đúng phong-cach ngoại-giao, bắt tay bạn tôi và khen là đã làm vình-dự cho Việtnam. Trong trò-chuyện sau đó Ô Đs hỏi về quê-quán và khi biết là Hà-nam,Ông gằn giọng :” Di-cư hả?” Bạn tôi cố lịch-sự :”Vâng, khi đó tôi còn nhỏ…” nhưng đến lúc Ô Đs nói tiếp :” Thế là bám tàu há mồm theo Đức Me….” thì đến phiên bạn tôi phải cố kiềm-chế đẻ không nói lại một lời không lich-sự.

        Tuy vậy, mấy người bạn nước ngoài “đọc được” và hỏi bạn tôi có chuyện gi mà giận như thế, chị bạn tôi cố nín mà nói dối là không có chuyện chi.

        Ôi ngoại-giao ! Ôi hòa-hợp !

        • cái nhà ông đs này kém quá, thế mà cũng làm ngoại giao.

          • cái nhà ông đs này kém quá, thế mà cũng làm ngoại giao.
            ————————————————————————
            Thì làm đại sứ mà lị, ga lăng là ga lăng với người nước ngoài thôi, cần gì phải tử tế với đồng hương, mà bọn đồng hương thì làm được gì ngoài chuyện nhờ vả.

          • “Cái nhà ông đs này kém quá, thế mà cũng làm ngoại giao”.
            Có phải chỉ mỗi ngành ngoại giao đâu.

        • Gửi Chinook và nàng Phay : Chuyện ni cũng nỏ lạ, nác mình hồi nớ âm u lắm, thông tin bịt kín, internet chưa có, kênh thông tin duy nhất là của nhà nác.
          Cách đây độ hơn chục năm, có lần được gặp ông đại sứ ta, miềng thắc mắc, bọn nước ngoài sống ở Đức chưa vô quốc tịch Đức, khi về nác thăm nhà đều không cần lên Sứ quán nác nó xin vi sa nhập cảnh, còn người Vn quốc tịch VN đang sống ở Đức cứ phải xin vi sa về nước thăm nhà là cớ răng ? Ổng bảo : không mần như rứa, để các anh tự do về mần loạn à … Mần loạn thì chưa rõ, nhưng mỗi lần xin Vi sa sứ quán cũng có số thu đáng kể. Sau đó ít lâu, chắc thấy “trối” quá, ta cũng bỏ kiểu cấp Vi sa về nước cho người VN mang quốc tịch Việt nam.

        • Bác Chinook: Trước đây bọn em không thể tưởng tượng được là có những chuyện như thế dâu bác ạ.
          Mọi thứ đều trong như pha lê, sáng như mặt trời 😦

  22. Có lẽ là họ muốn “diễn-biến” xã-hội tư-bản giãy chết đầu-sỏ này, vì ngay khi có thẻ xanh(thẻ thường-trú-nhân) những người này thường có hai nhà :một ở Mỹ, một ở Trung-Quốc

  23. Tôi không vào vnthuquan nên không biết bài này của ai.
    Nhưng tôi thấy cách dùng hình tượng những chiếc lá cây là không phù hợp.
    Đơn giản vì người ta không thể “thay cây” cho những chiếc lá..
    Phải tìm những hình ảnh khác.

    • Thực sự thì đây là một truyện ngắn của Mỹ, rất cảm động và giàu tính nhân văn bác ạ. Trông người lại ngẫm đến ta nên em bỗng dưng liên tưởng đến quê mình, chỉ đơn giản vậy thôi mà bác 😀

  24. Bác Cua ơi,không lẽ chỉ vì muốn giữ lấy những chiếc lá xanh mà chúng tôi buộc phải chăm bón cho cả cái thân cây đã mục hay sao ?

  25. Ối Cua ơi, Cua đi ăn chơi ở hang động nào mà để cho ảnh nóng, rồi clip nóng bị tung lên youtube thế này? Khổ, em đã dặn là làm gì cũng phải nhòm trước ngó sau cho kỹ kia mà.

    Đây, hàng nóng của CUA đây

    Silent Night – Happy together.

Gửi phản hồi cho cua đồng Hủy trả lời