Cõi nhớ

Trần Kim Chi

 

Cõi nhớ

Nó sàn sàn tuổi tôi nhưng là bạn vong niên của ông xã nên tôi nghiễm nhiên được nó kêu bằng chị một cách rất nghiêm cẩn.

Nó ốm nhom đen thui, ít nói hay cười. Cười thay cho lời chào, cười thay cho câu nói, cười thay cho “chính kiến” của nó về mọi thứ. Nó bình thường đến nỗi giá có thảy nó vào mấy ông nông dân xứ nầy thì đố có kiếm ra. Thảy nó xuống đất đồng, nó hòa tan liền chỉ có nụ cười là nổi lên như bông sen, bông súng.

Tôi hay chọc nó, làm dân xì phố mấy chục năm rồi mà hổng tốt tướng lên chút nào. Nó cười xa xăm, chắc tại em bú vú da của ngoại mà lớn nên nó đẹt dzậy đó chị.

Hồi đó em chưa dứt sữa, ba em hy sinh, má gởi em cho ngoại rồi vô bưng luôn. Em nhớ má lắm. Ngoại hay bồng em ra doi đất ngoài sông chỉ con cò, con vịt để em đừng khóc đòi mẹ.

Lúc đầu má hay dìa thăm. Má dìa từ phía bờ sông khi trời chạng vạng tối. Nên lúc biết đi rành em hay lẫm chẫm ra đó ngồi ngóng má. Ngoại nói bóng em ngồi nhỏ xíu, đen thui như con chó mực.

Một hôm má dìa, mới bồng em hun hít một hồi đã nhỏm dậy thưa ngoại đi. Má nói đi lần nầy chắc lâu lắm mới dìa vì sắp có đánh lớn. Em liền xông vô nắm tóc má rịt lại hông cho đi, em la hét, tay nắm tóc, miệng cắn, chưn quắp chặt, em lăn lộn trong mái tóc dài quá mông của má mà làm hung làm dữ. Ngoại và mấy dì phải gỡ em ra. Giờ nghĩ lại thương má quá, em rị vậy chắc má đau lắm vì em thấy má khóc. Em khóc lồng lộng, khi thấy bóng má cứ lần khân bên bờ sông. Lần đó má đi rồi đi luôn không về. Thân xác má lẫn đâu đó trong đất trong đồng. Lúc đó em chừng năm sáu tuổi. Chiều nào cũng ra bờ sông ngóng má, mặc cho muỗi bu có bầy, ngồi cho tới hồi ngoại cầm roi ra rượt mới chịu phủi chưn leo lên chỏng, ngậm vú da ngoại mà ngủ.

Cứ như vậy ngoại ạch đụi nuôi em lớn khôn. Sau giải phóng nhờ lý lịch nên em được ăn học tới nơi tới chốn, nhưng cũng rầu quá chị ơi, thời buổi nầy lương thiện quá, làm ăn không nên nổi. Hơn bốn chục tuổi đầu mà chưa có cô nào chịu làm vợ, thấy em trên răng dưới dép như vầy hông ai dám lấy. Chỉ có cô bạn gái hồi xưa, vượt biên khi học xong lớp 10 thì muốn cưới em đưa em qua bển nhưng em đi không đành. Cứ thấy doi đất, bờ sông là em nhớ má, nhớ ngoại. Mà xứ mình đi đâu mà không thấy doi đất bờ sông hả chị? Với lại xứ mình mình ở, mình mần ăn, sao phải đi đâu?

Bẳng một thời gian không gặp, hôm nọ nó đến nhà gởi thiệp mời đám cưới. Nó nói, lần nầy em đi thiệt, ở lại nhiều chuyện khổ tâm quá, mà cái doi đất hồi xưa em ngồi ngóng má, người ta đô thị hóa nông thôn, xáng cũng cạp mất rồi.

 

*****

 

Bùa yêu

Cái xóm chợ đìu hiu của tôi một ngày kia bỗng chộn rộn hẳn lên nhờ một… bà điên.

Không ai biết bà tên gì, bà con quen gọi bà là Bà 82 vì trên lưng bà có may số 82 như áo cầu thủ. Điên thì điên, chộn rộn vài bữa rồi cũng thôi nếu như không có vụ “biểu diễn thời trang” của bà, nhưng kể cả cái vụ múa may ca hát nầy rồi cũng bị lãng quên nếu như “trang phục” của bà không may bằng vải mùng, khi hồng khi xanh. Mà vải mùng thì…bà con chỉ có điếc con mắt.

Khổ nỗi ngoài khuôn mặt và tay chân lấm lem bùn đất thì thân hình của bà dù có hơi phốp pháp vẫn thật trắng trẻo nõn nà khác hẳn những người đàn bà đen đủi, kham khổ quê tôi nên các ông chỉ còn nước nhìn…rớt răng. Cái quán cà phê xập xệ chỗ bà hay đứng múa đông khách hẳn lên, mấy ông uống xong cứ nấn ná, chàng ràng “nghe” cho hết bài bolero mới dìa. Múa hát xong chừng như đã “cống hiến” đủ, bà đứng nghiêm nghị xòe tay trước mặt người bán, những người đàn bà chân quê tốt bụng bán gì cho nấy, khi cái bánh bò, khi trái cóc trái ổi, mớ rau con cá … Bà 82 bỏ tất cả vô cái túi thêu đen thùi lùi, mà ngày xưa chắc là đẹp, rồi quẩy đít đi dìa.

Các bà vợ chỉ càm ràm mấy ông ham “uống cà phê” mà ra ruộng trưa trờ trưa trật nhưng tuyệt nhiên hông ai xua đuổi bà vì nghe đâu quá khứ của bà cũng đáng thương lắm.

Bà là vợ của sĩ quan ngụy cấp tướng tá gì đó, sau giải phóng chồng bà đi học tập cải tạo rồi biệt tích, tài sản bị kê biên, bà và con bị đưa đi kinh tế mới. Rừng thiêng nước độc, không quen lao động, cả hai con chết bệnh, bà hóa điên lang thang khắp nơi. Một ông Miên đã thương tình đưa bà về chăm sóc và…lấy làm vợ. Có người lại nói là bà điên không phải vì mất chồng con mà vì bị bỏ bùa. Ông Miên đó nguyên là lái xe của chồng bà, đã thầm thương trộm nhớ bà, nhân khi chồng bà đi cải tạo thì ông ta liền bỏ bùa bà cho thương ổng rồi đưa dìa quê sống cùng, có lẽ bùa mạnh quá nên bà hóa điên.

Hông ai biết thực hư nhưng có điều chắc cú là bà cứ sòn sòn sinh cho ông ba đứa năm một. Một lần tò mò vì món bùa yêu tôi theo chân bà về Sóc nhỏ nằm sâu trong ruộng. Từ trong ngôi nhà lá cửa dựng thấp tè 3 trái banh nâu tròn vo, nhỏ xíu lăn ra. Đứa ôm chưn nầy,đứa ôm chưn kia đứa ôm túi bánh trái má nó đem dìa ăn nghổm nghẻm. Một ông Miên cao ráo nhưng gầy gò dịu dàng đưa bà ra sàn lản tắm rửa. Nhìn ông tẩn mẩn kỳ cọ cho bà trong khi bà dọc nước lủm chủm, thấy mà thương. Không biết sức đâu để ông vừa làm ruộng vừa cắm câu đặt lờ kiếm cá ăn vừa chăm sóc đàn con nhỏ rồi còn phải để mắt trông nom cô vợ cứ suốt ngày múa may (trừ ban đêm, tôi nghĩ vậy).

Cứ như vậy năm nầy qua năm khác. Qua tết bà lại có tên mới là bà…83 rồi bà 84 cứ như vậy có lẽ bà là người duy nhất trên thế giới có tên thay đổi từng năm.

Lần cuối cùng tôi gặp bà, lúc đó bà tên 86. Tôi lại theo chân bà để biết bùa yêu còn hiệu nghiệm không. Cũng quang cảnh cũ. Nhìn ông đang cặm cụi cắm mấy nhánh chà quanh sàn lản để ngăn lục bình khỏi tấp vô chổ bà tắm trong khi bà múa may trên bờ, tôi chợt nghĩ không biết bà hay chính ông mới là người bị bỏ bùa yêu, hay ông bị dính bùa yêu của chính mình?

 

Gallery

Chuyện của cá

  Cá chết. Định để im xem sao nhưng bỗng dưng ăn phải khoai ngứa nên bam tí😀 Ấy là cái chuyện cá chết ở miền Trung. Hiện giờ mọi con mắt đang nhìn về Vũng Áng với thủ phạm … Đọc tiếp

Gallery

Lẩn khuất

This gallery contains 1 photos.

Trần Kim Chi Mỗi ngày đi học tôi phải đi qua đám lá dừa nước cao vút, rậm rạp. Lá nầy dùng để xóc nóc nhà nên phải cao trên 3 mét. Đang nắng chang chang bước vô đây là … Đọc tiếp

Gallery

Quốc món

This gallery contains 1 photos.

Nói đến món ăn Việt tiêu biểu, chắc ai cũng nghĩ đến phở, giống như khi nói đến y phục Việt thì người ta nghĩ ngay đến áo dài. Áo dài ra đời tại Hanoi vào khoảng đầu những năm … Đọc tiếp

Gallery

Khoai to không lo chết đói

Nguyên thủy, có lẽ câu thành ngữ này có một ý nghĩa ít nhiều liên quan tới câu ca dao “Được mùa chớ phụ ngô khoai/ Đến khi thất bát lấy ai bạn cùng”. Nó có hàm ý nhắc nhở … Đọc tiếp

Gallery

NÔNG DÂN VỀ ĐÂU?

This gallery contains 1 photos.

Đoàn Nam Sinh. Về miền Tây sông nước mênh mông, nơi vốn là vựa lúa, vựa tôm cá ngày nao, nay đìu hiu. Vườn không nhà trống, chỉ còn ông bà lão và trẻ em. Thanh niên và những ai … Đọc tiếp

Gallery

Ông Cò

Nói đến bài thơ “Ông Cò” của Tú Xương, một bài thơ đã từng được đưa vào bình giảng trong chương trình văn học của trường phổ thông thì chắc ai cũng nhớ. Bài thơ ấy như thế này: “Hà … Đọc tiếp