CHUYỆN TÌNH BA KHÍA

Trần Kim Chi

***

 

Ba Cọp ngon lành

Xóm Cái Bần Lớn của tôi nằm dọc theo con rạch ngoằn ngoèo, nghe người già nói là do voi đi uống nước thét rồi thành sông, xóm có chừng vài chục nóc nhà mà sao mỗi người là một sự độc đáo, còn bây giờ dìa quê tôi không nhớ nỗi một ai. Bác Ba Cọp cũng vậy, rất độc. Bác Ba Cọp không phải tuổi dần, bác tên Cọp có lẽ bác giống…cọp ở chổ bác rất sợ nước. Quanh năm bác không tắm, mùa lúa đi đập lúa suốt ngày, tối về xót quá bác mới đốt đống lửa nhảy qua nhảy lại cho…ra mồ hôi rồi lau, coi như đã tắm xong. Khỏi nói cũng biết da bác mốc cỡ nào, ngày thường hay Tết nhứt bác cũng chỉ có cái quần xà lỏn, chưa biết dép là gì vậy mà vợ bác lại rất đẹp, tóc dài và làn da mát rượi, nghe đâu là người tứ xứ lạc vô xóm tôi. Bác Ba gái ít khi ra khỏi nhà chỉ quanh năm lo…đẻ. Ba đứa con gái đầu bác ba đặt tên rất đẹp, Con Phấn, Con Hương, Con Trầm, đứa thư tư bác hơi sốt ruột nên đặt sẳn tên Thằng Mạnh nhưng lại ra Con Mạnh. Đứa thư 5 bác lại đặt thằng Giỏi nhưng lại lòi ra Con Giỏi. Đứa thứ 6, bác không thèm suy nghĩ, vừa nghe nói con gái bác vọt miệng “Thẹp” rồi lội dìa một nước. Một ngày kia, năn nỉ hoài mà bác gái hông thèm đẻ nữa, Bác tức mình đi nhậu cho tới khi “hông thấy đường gắp mồi” rồi dìa cởi tồng ngồng leo lên xuồng bắt con gái chèo đi khoe …súng. Bác đứng hiên ngang ở mũi xuồng, súng giương thẳng về phía trước, miệng kêu réo om sòm. “Bà con ra coi Ba Cọp ngon lành nè” (ý là đẻ hông ra con trai là tại…bả). Cứ như vậy từ xóm Chợ ra xóm Vàm, cho tới khi có ai đó “công nhận Ba Cọp ngon lành” bác mới cho con gái đưa dìa nhà ngủ. Chiện đó tiếp diễn riết đến nỗi bà con quen luôn, chỉ tội cho chị Phấn thương cha, cứ chèo tới chèo lui mà mắt cứ cắm xuống sạp xuồng, cho đến một ngày mưa, bác Ba cứ tồng ngồng như vậy nhưng bác đã già rồi, “súng” đã cụp vì lạnh nhưng vẫn chưa chịu về vì chưa có ai “công nhận”.

Có lẽ trời cũng động lòng thương nên ai đó đã bỏ ở hàng ba nhà bác đứa trẻ sơ sinh trắng bóc, tóc vàng tươi. Từ đó các chị mới được đi lấy chồng. Thằng Út không chịu đi nước ngoài mà ở lại nuôi cha mẹ già.

***

 

CHUYỆN TÌNH BA KHÍA

Tới hồi ông nội tui lớn lên thành chàng trai tuấn tú, viết chữ như phượng múa, đánh côn như rồng bay thì ông cố tui cùng gia nhân đã khẩn hoang được một vùng đất rộng lớn cặp sông Cái Lớn. Dẫu là gia đình có có uy thế ở Cả Bần nhưng là dân ngụ cư nên ông cố bên bà nội tui vẫn không chịu gã con gái cho ông nội. Nghe người xưa kể, trên con đường bôn ba, vua Nguyễn Ánh đã để lại nhiều thê thiếp xinh đẹp ở những vùng duyên hải hay hải đảo. Không biết truyền thuyết có thật không, nhưng ở những vùng nầy bổng dưng có những dòng dõi mà con cái xinh đẹp, giỏi giang nổi bật. Nhất là nước da trắng rất lạ, trắng như bông bưởi dù sinh sống chỗ đồng chua, nước mặn. Bà nội tui cũng là một người con gái như vậy. Cả mấy chị em đều rất đẹp, riêng bà nội thì thật mỹ miều. Trong một đêm đi coi hát bội, ông gặp bà. Ông nội tui đem lòng thương và bà cũng thương lại, ngặt nỗi ông cố là người có chức sắc trong làng lại khó tính nên cấm đoán. Mỗi lần hai người lén gặp nhau là ông cố cho người đánh ông nội tui bầm dập. Là con nhà võ, lại có dòng dõi nhiều đời làm quan trong triều nên ông cố tôi rất giận nhưng vì đang sống ẩn dật lại cho đó là chuyện con trẻ nên không can thiệp chỉ cho hai ông bác vác côn theo bảo vệ mỗi khi ông nội đi gặp người thương. Sau một năm yêu thương tha thiết mà vẫn không lay chuyển được ý ông cố, ông nội tui buồn tình bỏ đi làm bạn gặt. Ông lập một đám mần ruộng mướn. Mùa sa mưa thì nhổ mạ, cấy lúa mướn, mùa khô lúa chín thì gặt mướn. Cứ vậy ông trôi vạt khắp đồng bằng. Bà nội tui ở nhà thương nhớ lắm, khóc lóc bỏ ăn. Bà cố thương con gái mới lập mưu. Bà nói với ông cố cho con gái tập đi buôn bán. Mới đầu ông hông chịu nhưng nói riết ông cũng xuôi. Bà mua một ghe lớn, mướn bạn chèo, bạn làm mắm rồi sắm lu khạp để đầy ghe để con gái đi khắp đồng bằng tìm người yêu. Nghe phong phanh ở đâu có đám người cấy gặt mướn là bà tới đó. Có khi chèo vơi vơi mấy ngày đêm liền vừa tới nơi thì mới hay đám làm mướn đã đi xứ khác. Lại chèo tiếp vơi vơi… Đi tới đâu bà mua cá làm mắm tới đó. Tới vùng An Giang mùa nước nổi thì làm mắm cá linh. Bán hết cá linh thì làm mắm sặc. Mùa tát đìa thì bà làm mắc cá lóc rồi vòng xuống Cần Thơ, Phụng HIệp đem bán. Bà đã đi gần giáp năm. Tháng 10 là mùa ba khía hội nên bà mới cùng người làm xuôi dòng ra Năm Căn bắt ba khía. Lúc nầy nước rong, ba khía leo lên cây đước bám nhau từng chùm. Không hơi đâu mà bắt, chỉ cần hứng thúng rồi dùng tay vuốt cho ba khía rớt xuống. Đầy thúng thì đổ vô khạp. Cứ lớp muối, lớp ba khía cho tới khi đầy lu đầy khạp thì dìa. Trong mấy ngày chèo trở ra thì ba khía cũng vừa ngon. Cứ vừa đi vừa bán vừa tìm. Gặp ai bà cũng nhắn gởi, biết đâu tới tai ông. Nhưng đồng bằng sông Cửu long rộng lớn quá, bà vừa tới thì ông đã đi, như chơi cút bắt. Tết tới nơi, bà đành phải quay dìa trong nước mắt. Bà không gặp được ông nhưng may làm sao tiếng tăm đã tới tai ông. Ông xót ruột,quày quả trở dìa. Bà nội dìa tới nhà thì đổ bệnh, sức vóc tiểu thơ không chịu đựng nổi nắng gió thương hồ. Ông cố lúc nầy mới nhượng bộ cho đàn trai qua hỏi cưới. Dù hai họ đã làm đám cưới rình rang 3 ngày 3 đêm nhưng khi cho hai trẻ ra riêng, ông cố bên bà nội không thèm cho con gái một thứ gì ngoài mấy cái chén mẻ, để coi cực khổ có làm bà đổi ý không. Ông cố bên ông nội cũng tự ái nhưng thương con, ông cố cho ông bà nội một đám rừng vừa khẩn hoang để hai trẻ tự lập nghiệp. Từ đó trên mảnh đất còn ngổn ngang gốc tràm một ngôi nhà nhỏ mọc lên, đứa con gái đầu tiên ra đời có tên gọi ở nhà là…Ba Khía.

2.sinhquyen

(Ảnh siu tầm trên in tơ lét)

 

***

Ba và con gái

Ba tôi rất cưng vợ, mà cưng vợ bao nhiêu thì cưng con gái bấy nhiêu. Ba hay nói, “con gái sinh ra để được yêu thương”. Từ nhỏ tới lớn tôi chưa từng bị ba rầy một tiếng. Tôi vẫn nhớ những buổi sớm chủ nhật, ba ra quán cà phê ngồi đọc báo, tôi vắt vẻo trên đùi ba uống sữa. Đêm nào ba cũng ẳm tôi vào giường và nựng “con gái chưn dài tới đất rồi mà còn ẳm”. Sáng trắng rồi, tôi vẫn chưa chịu dậy, nằm lắng nghe tiếng con chim chảo chẹt líu lo ngoài đầu hè, rồi nổi hứng “chảo chẹt, chảo chẹt” theo. Tôi nghe tiếng ba cười. Má nói, bữa nào ông đốn bớt cây cho sáng sủa nhà cửa. Ba nói, thôi để cho chim nó về con nó vui. Nhưng ba chưa bao giờ đút ăn hay tắm rửa cho tôi, đó là chuyện của đàn bà. Đến khi mái tóc bom-bê của tôi dài hơn, ba mua cho tôi rất nhiều kẹp tóc, đủ kiểu đủ màu, xếp đầy một hộp lớn, đó là niềm mơ ước của hết thảy những cô bé trong xóm. Ngày chị tôi lấy chồng, má mang bầu tôi sắp sinh nên không dắt chị đi sắm đồ cưới được. Ba dắt chị đi. Mua đủ thứ dành cho cô dâu mới. Có một “giai thoại” mà bà bán hàng sau đó cứ kể đi kể lại hoài và cười rưng nước mắt. Rằng ba tôi lóng ngóng chọn đồ lót cho con gái, rồi cứ xoay ngược xoay xuôi cái áo ngực hỏi, thứ nầy mặc sao đây cô? Bà rằng chưa thấy ai cưng con gái như ba tôi. Ba dạy con gái phải thơm chanh thơm bưởi chớ không được hôi tỏi hôi hành. Nhà ở quê, đồng chua nước mặn con nít cứ nhảy ùm xuống sông tắm. Mùa mưa tắm nước sình, mùa nắng tắm nước mặn. Tôi thì được ba dành cho một lu mái nước mưa tắm quanh năm cho trắng da thắm thịt. Ba vẫn gọi tôi là con gái rượu của ba nhưng ba mất sớm, tôi không được kính ba ly rượu vu quy. Lâu lắm rồi ba không còn về thăm trong những giấc mơ của tôi. Một bữa kia, khi anh em QC Sài gòn họp mặt ở nhà Anh Đồ Trọc và Xuân Hoa, anh Chí Thái mang đến những món ngon như hạt điều,kẹo chocolate….và anh thường mang rất nhiều. Lúc về, như nhiều bà mẹ có con nhỏ, tôi nhặt lấy hai gói hạt điều về cho con. Các ông đã ra sân hết, anh Cua Đồng còn nhanh nhẹn hơn, đã dắt xe ra rồi. Nhìn tôi, anh chợt nhớ rồi tần ngần trở vô nhà, nhặt 2 gói kẹo, thấy tôi nhìn anh bẻn lẽn nói. Về cho hai cô con gái. Tự dưng hình ảnh ba tôi tràn về như nước nổi,sống mũi tôi cay xè, mắt rưng rưng. Tôi mới hiểu vì sao người đàn ông có con gái thường chu đáo và dịu dàng hơn. Tình Ba thương con gái bao la và đằm thắm biết bao.

( Kính tặng tất cả những người đàn ông có con gái).

Gallery

Miền quê Bangladesh

This gallery contains 8 photos.

Vài hình ảnh về vùng quê của đất nước Bangladesh. Tháng 7/2015

Gallery

PHẬN MỎNG

Trần Kim Chi ***** PHẬN MỎNG Ba nó say xỉn tối ngày, mần mướn được 1 đồng uống rượu hết 2 đồng nên cũng không nuôi gì mẹ con nó, vậy mà cứ rượu vô là quánh mẹ nó lên … Đọc tiếp

Gallery

Xứ sở anh hùng

Xứ sở anh hùng  Tôi đã từng sống ở một xứ sở rất có truyền thống văn hóa mấy ngàn năm lịch sử, người người đều văn hóa, đi đâu cũng thấy gia đình văn hóa, nhìn đâu cũng thấy … Đọc tiếp

Gallery

CHỬI THỀ NÓI TỤC = MẤT DẠY

Đoàn Nam Sinh   Lắng trong lời lẽ thường đàm của người ở chợ búa, bến xe bến tàu ngày xưa, nhất là chỗ ăn uống rượu chè, chỗ cờ bạc ăn thua, chỗ giang hồ tứ chiếng hội lại, … Đọc tiếp

Gallery

TỆ NGHIỆN NGẬP

Đoàn Nam Sinh Trải qua 40 năm mình mới nghiệm ra vài điều nhỏ, trong ấy có chuyện nghiện. Thì thôi cũng phải ghi lại chút gì đó cho mọi người cùng bàn. Tệ nghiện rượu. Thì sách tây cũng … Đọc tiếp

Gallery

NGƯỜI GIỮ HỒN CHO ĐẤT

Trần Kim Chi NGƯỜI GIỮ HỒN CHO ĐẤT Tuần 3 buổi tôi chở hai cậu nhóc đi học võ ở nhà văn hóa tỉnh. Suốt 2 tiếng đồng hồ chờ đợi tôi thường tìm một góc ghế đá ngồi “nhấm … Đọc tiếp