Xứ sở anh hùng

Xứ sở anh hùng 

Tôi đã từng sống ở một xứ sở rất có truyền thống văn hóa mấy ngàn năm lịch sử, người người đều văn hóa, đi đâu cũng thấy gia đình văn hóa, nhìn đâu cũng thấy làng xóm xã phường văn hóa. Làng nào cũng là làng văn hoá, nhà nào cũng là nhà văn hoá. 

Xứ sở ấy cũng rất anh hùng, người người anh hùng, ra ngõ là gặp anh hùng. Nhiều anh hùng đến nỗi không biết dùng vào việc gì, phải đem ra đặt tên cho đường phố ngõ ngách, thậm chí thay cho số nhà cho đỡ phí.

Tôi có một anh bạn. Anh bạn tôi sống ở một chung cư được mang tên anh hùng Mugalalang, đường Nagozabong, quận Hosimini.

Như mọi chung cư khác ở xứ sở này, người ta không xác định địa chỉ bằng cách đánh số, như số tầng, số phòng kiểu theo thứ tự thông thường vẫn dùng ở mọi nơi khác trên thế giới. Người ta đặt tên các tầng, các phòng theo tên các anh hùng hay các chiến công. Nghe thì đơn giản, nhưng để đặt được tên mà không gặp phải những rắc rối, kiểu như tại sao chiến công này lại ở dưới chiến công kia, hay anh hùng này dựa vào tiêu chuẩn nào mà đòi ngang hàng với anh hùng nọ, đó là cả một loạt vấn đề mà chỉ có những đỉnh cao trí tuệ mới giải quyết nổi.

Anh bạn tôi ở tầng Chiến thắng Balabolo, phòng Anh hùng Sicalabang. Chúng tôi rất thân nhau, thỉnh thoảng tôi lại đến nhà anh chơi.

Một hôm anh mời tôi đến nhà anh chơi, nhân kỷ niệm ngày sinh của anh hùng Sicalabang, hay ngày lập chiến công đầu của anh hùng, hay ngày mất của anh hùng, hay ngày gì đó của anh hùng, đại khái là một ngày có liên quan tới anh hùng Sicalabang. Khi tôi đang trên đường đi thì anh gọi điện báo tin là anh sắp sửa đánh nhau với ông hàng xóm sau cuộc tranh luận xem người anh hùng mà phòng anh ấy mang tên có xịn hơn người anh hùng của ông hàng xóm hay không, và giục tôi đến thật nhanh để ứng cứu. Tôi vội vàng gọi điện thoại báo tin cho cảnh sát là sắp có vụ đánh lộn ở phòng Anh hùng Sicalabang, tầng Chiến thắng Balabolo, chung cư Mugalalang.

Khi tôi đến được chỗ anh thì tôi được nghe mọi người kể lại là cảnh sát có tới nơi nhưng không tìm được tầng Chiến thắng Balabolo, cũng như phòng Anh hùng Sicalabang vì người giữ sơ đồ chung cư đã đi dự lễ khánh thành vòi nước mới ở chung cư bên cạnh. Họ phải đứng chờ bên ngoài chung cư cho tới khi khói từ đám cháy ở phòng anh bạn tôi bốc ra mù mịt ngoài cửa sổ thì mới biết được là đám đánh lộn diễn ra ở phòng nào.

Anh bạn tôi đã chết trước khi được cảnh sát tìm thấy. Không rõ anh chết vì bị ngạt khói, hay vì bị bỏng, hay vì bị đánh, hay vì tất cả. Nhưng hiển nhiên là chết ở một nơi anh hùng thì chắc chắn không thể là một cái chết rất khùng.

Rip anh.

Chuyện cổ tích

Ở một huyện nghèo nọ có một quan tri huyện rất giàu vì biết ăn đủ thứ, ăn từ gạo cứu đói, dê thoát nghèo đến gạch ngói xây nhà máy, sắt thép gỗ lạt đóng tàu thuyền.

Dân chúng cay lắm, thay nhau kiện lên quan trên. Kiện mãi, sau rồi quan thái thú cũng xuống xét xử.

Tội trạng đã rành rành, nhân chứng vật chứng có đủ nên quan tri huyện hết đường chối cãi. Quan thái thú giận dữ đập bàn quát mắng quan tri huyện về tội ăn của dân không trừ thứ gì, tội làm mất lòng tin của dân, tội phá hoại chính sách của triều đình v.v …

Cuối cùng quan thái thú phán: “tội thằng này đáng chết, nhưng không thể cho nó chết bình thường mà phải dùng một hình phạt đặc biệt cho xứng tội trạng của nó , nên chăng?”.

Dân chúng ồ lên, nói quan thái thú thật là anh minh sáng suốt, xử việc như thần.

Bấy giờ quan thái thú mới nói: “vậy bây giờ ta tuyên tội chết cho phạm nhân bằng cách cho dân chúng tha hồ dùng lưỡi tát vào đít nó cho đến chết. Tất cả dân chúng hãy xếp hàng để lên thực hiện hình phạt. Phạm nhân đâu, hãy cởi quần ra và chổng đít lên”.

Dân chúng choáng váng, sững sờ nhìn nhau, đùn đẩy nhau không ai dám lên đứng xếp hàng trước. Thấy vậy quan thái thú đập bàn quát mắng dân chúng về tội dám làm loạn, chống lại mệnh quan triều đình. Bấy giờ các bô lão sợ quá, đành phải đứng ra kêu oan cho quan tri huyện và thay mặt dân chúng nhận tội vu khống và nói xấu lãnh đạo, xin quan trên lượng tình tha thứ cho toàn dân. Thấy các bô lão van xin thảm thiết quá, quan thái thú cũng rộng lòng chấp thuận.

Thế là buổi xét xử kết thúc, quan huyện thì được minh oan, còn toàn dân vui mừng vì tất cả chỉ bị án treo về tội phỉ báng, hồ hởi kéo nhau ra về.

Vào hậu đường, quan thái thú mới bảo quan tri huyện: “không nhờ ơn vua còn bình còn mình đã che chở thì mày tàn đời rồi đấy con ạ”.

Đoạn quan thái thú thò tay vào túi nắn nắn cục vàng quan tri huyện vừa dâng lên, bụng nhẩm tính chỉ cần thêm độ hai lần chừng này nữa là đủ bù lại được chỗ vàng quan thái thú đã phải nộp trong lần bị quan thái sư hạch tội hồi năm ngoái.

Hết chuyện.

Tháng 6/2015

 

 

 

 

 

Gallery

CHỬI THỀ NÓI TỤC = MẤT DẠY

Đoàn Nam Sinh   Lắng trong lời lẽ thường đàm của người ở chợ búa, bến xe bến tàu ngày xưa, nhất là chỗ ăn uống rượu chè, chỗ cờ bạc ăn thua, chỗ giang hồ tứ chiếng hội lại, … Đọc tiếp

Gallery

TỆ NGHIỆN NGẬP

Đoàn Nam Sinh Trải qua 40 năm mình mới nghiệm ra vài điều nhỏ, trong ấy có chuyện nghiện. Thì thôi cũng phải ghi lại chút gì đó cho mọi người cùng bàn. Tệ nghiện rượu. Thì sách tây cũng … Đọc tiếp

Gallery

NGƯỜI GIỮ HỒN CHO ĐẤT

Trần Kim Chi NGƯỜI GIỮ HỒN CHO ĐẤT Tuần 3 buổi tôi chở hai cậu nhóc đi học võ ở nhà văn hóa tỉnh. Suốt 2 tiếng đồng hồ chờ đợi tôi thường tìm một góc ghế đá ngồi “nhấm … Đọc tiếp

Gallery

BUỒN GIÀN KHƠI

Trần Kim Chi   BUỒN GIÀN KHƠI Không hiểu gì sao mấy hôm nay tôi buồn, chắc không phải vì mưa. Cứ nói cà rỡn cho vui để khỏa lấp nỗi buồn,nụ cười chưa khép tôi đã thấy mình… buồn … Đọc tiếp

Gallery

BA BÒ CHỊU CHƠI

Trần Kim Chi  Mùa khô, khi nước ngọt từ thượng nguồn sông Hậu đổ về bị yếu đi là nước mặn từ biển bắt đầu xâm nhập, có năm nước mặn vào sâu cả 40 cây số. Lúc đó là … Đọc tiếp

Gallery

Làm chủ

Làm chủ dường như là một nhu cầu tự nhiên của mọi người, và nhu cầu này có vẻ đặc biệt cao đối với người quê ta, mặc dù không phải ai cũng quan tâm và hiểu chính xác ý … Đọc tiếp