Gallery

Nhật ký xuyên Việt (P.2)

Ngày thứ ba.

Một góc Đồng hới nhì từ cửa sổ khác sạn

Một góc Đồng hới nhìn từ cửa sổ khác sạn

Tôi rời khỏi khách sạn từ khá sớm. Chạy vòng vòng một hồi mới tìm được một cây xăng có chỗ rửa xe, rồi lại đi vòng vòng tìm chỗ ăn sáng. Gần 9h sáng mới gặp Mục Đồng, hai anh em ngồi càphê sáng chém gió. Tự nhiên nghĩ: thế giới ảo nhiều khi có những cái hay không hề ảo. Hai anh em mỗi người ở một nơi xa tít, chẳng mấy khi gặp nhau nhưng không hề cảm thấy xa lạ, nói chuyện vẫn thân thiết và hợp nhau như đã quen thân từ lâu, kể cũng hay.

Ra khỏi Đồng hới, tôi định xuôi theo QL1 đến Đông hà rồi mới đi lên đường 9, nhưng đi một đoạn với tốc độ rùa bò tôi bắt đầu sốt ruột. Nhìn thấy biển báo có lối rẽ lên đường HCM, tôi rẽ luôn, thầm trách mình đúng là thân con lừa: rẽ lên đường HCM từ Đồng hới gần hơn nhiều, mà đỡ mất công bò một đoạn dài trên QL1.

Dẫu sao tôi vẫn còn được an ủi đôi chút khi ngẫu nhiên con đường tôi đang đi lại chạy ngang qua Kiến Giang, quê hương của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Ấn tượng về Kiến Giang đọng lại trong tôi là về một vùng quê sông nước hiền hòa, với những cánh đồng lúa mênh mông bát ngát đúng là thẳng cánh cò bay trải dài trong nắng sớm, không có chút gì gợi nhớ về một Quảng Bình nắng lửa.

Sông Kiến giang, Lệ thủy. Có một tấm biển ghi rằng nhánh sông bên phải, cách khoảng 3, 4 km là quê nhà Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Và trên internét có người nói rằng gấn đó là quê của cựu tổng thống VNCH Ngô Đình Diệm.

Sông Kiến giang, Lệ thủy. Có một tấm biển ghi rằng nhánh sông bên phải, cách khoảng 3, 4 km là quê nhà Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Và trên internét có người nói rằng gấn đó là quê của cựu tổng thống VNCH Ngô Đình Diệm.

Xe bắt đầu vào đường 9. Cảm giác lạ lùng khi đi qua những địa danh nổi tiếng máu lửa của một thời chiến tranh trên con đường này dần dần tan đi. Thời gian hầu như không còn lưu lại gì để cho những lữ khách vội vàng như tôi có thể nhìn thấy từ trên đường những gì còn sót lại của những trận đánh Khe Sanh, đường 9 – Nam Lào năm xưa …

Tôi dừng xe ăn trưa khá muộn trên một phố nhỏ trên đường 9. Cả dãy phố chỉ có duy nhất 1 quán ăn nhưng khá ngon, lịch sự và phải chăng. Ăn xong, đang trả tiền thì nghe bên ngoài vang lên một tiếng rầm và tiếng phanh rít, tiếng động cơ ô tô rú ầm ầm. Bước ra ngoài xem thì thấy một chiếc xe 4 chỗ biển xanh vẫn còn đang quay mòng mòng trên cái sân đất trước quán, bụi bay mù mịt. Cách đó một quãng là một chiếc xe khách dúi đầu vào vệ đường. Người lái xe khách nhảy xuống, bắt đầu vung tay chửi rủa sau cơn hoảng sợ, còn những người đàn ông trong chiếc xe 4 chỗ cũng lục tục chui ra khỏi xe, thờ ơ đứng nhìn cuộc đấu khẩu của 2 tài xế. Tôi bỏ ý định ngồi nghỉ lại, ra xe đi luôn.

Từ thị trấn này hướng lên biên giới, đường 9 chạy giữa một bên là sông (hình như là sông Thạch Hãn), một bên là núi. Nắng trưa hoe hoe, gió ngàn thổi ào ào, những hàng cây hai bên đường ngả nghiêng rạp mình trong gió. Xe chạy thêm một đoạn chừng chục cây thì tới cầu treo Dak’rong, điểm đầu của đường 14. Tôi đã từng nhiều lần qua lại thị trấn Chơn Thành, Bình Phước, là điểm cuối của con đường 14 dài 1000km này, nhưng khi lái xe vào cầu treo, điểm đầu của đường 14, tôi vẫn có cảm giác nao nao …

Cầu Dak'rong, điểm bắt đầu của đường 14 dài 1000km. Điểm cuối của con đường 14 này là thị trấn Chơn thành, Bình phước, cũng là điểm nối QL 14 với QL 13

Cầu Dak’rong, điểm bắt đầu của đường 14 dài 1000km. Điểm cuối của con đường 14 này là thị trấn Chơn thành, Bình phước, cũng là điểm nối QL 14 với QL 13

Đường 14 đoạn đầu này rất hẹp và quanh co, chạy giữa một bên là núi, một bên là dòng sông Dak’rong (là đoạn thượng nguồn của sông Thạch Hãn) đang mùa cạn trơ đáy. Cột cây số bên đường hiện lên khoảng cách tới những địa danh vừa quen, vừa lạ: A Lưới, A Tép, A Sờ …

Sông Dak'rong mùa cạn

Sông Dak’rong mùa cạn

Đường qua Thừa thiên-Huế

Đường qua Thừa thiên-Huế

Phía trước là A Lưới

Phía trước là A Lưới

Xe qua thị trấn A Lưới khi mới hơn 3 giờ chiều. Từ giờ đến tối chỉ còn khoảng 3 tiếng, không biết trong khoảng 100km tới có thị trấn nào không. Ngẫm nghĩ trong khi cho xe chạy chậm chậm qua thị trấn (vì hạn chế tốc độ) rồi tôi quyết định liều cứ đi, cùng lắm ghé vào cây xăng nào đó ngủ tạm.

Một làng tái định cư. Nghĩa là quanh đây có một công trình thủy điện.

Một làng tái định cư. Nghĩa là quanh đây có một công trình thủy điện.

Bình yên núi rừng

Bình yên núi rừng

Đoạn đường vừa đi qua.

Đoạn đường vừa đi qua.

Đoạn đường qua A Roàng là đoạn đường hùng vĩ và có lẽ là hiểm trở nhất trên đường HCM. Sóng điện thoại chập chờn nên tôi không thể định vị được vị trí của mình và các điểm dân cư khả dĩ có thể nghỉ lại, nhưng cảnh đẹp quá nên tôi vẫn phải dừng xe liên tục để ngắm và chụp ảnh, mặc cho thời gian cứ trôi, muốn tới đâu thì tới.

Hầm chui A Roàng 2

Hầm chui A Roàng 2

Đoạn đường phía trước.

Đoạn đường phía trước.

Con ngựa sắt của tôi.

Con ngựa sắt của tôi.

Đoạn đường sắp đi qua.

Đoạn đường sắp đi qua.

Một làng tái định cư.

Một làng tái định cư.

Trên đỉnh Trường sơn ta hát bài ca ...

Trên đỉnh Trường sơn ta hát bài ca …

Lại một làng tái định cư.

Lại một làng tái định cư.

Chiều. Đường còn xa.

Chiều. Đường còn xa.

Đường chiều.

Đường chiều.

Đi một đoạn nữa, sang địa phận Quảng Nam thì trời bắt đầu tối. Cột km bên đường báo còn đâu khoảng chừng hơn hai chục km nữa là tới Thạnh Mỹ, một cái tên hứa hẹn là một thị trấn lớn chứ không phải chỉ là những cái tên với vài nóc nhà như A Tép, A Sờ … gì đó. Trong ánh sáng nhập nhoạng cuối ngày còn sót lại, tôi tranh thủ ngắm con đường vắt vẻo trên những dải núi chắn ngang bầu trời, rồi sau đó trước mũi xe chỉ còn loang loáng khi thì vách núi, khi thì khoảng không tối đen nối tiếp nhau hiện ra dưới ánh đèn pha trên đoạn đường núi gần như chỉ toàn cua gấp liên tục.

Rồi cuối cùng thì lúc đi qua vài đoạn cua, trong bóng tối đen kịt, nhìn xa xa phía bên dưới đã thấy thấp thoáng xuất hiện những vầng chấm đèn của một thị trấn. Chạy khoảng sáu bảy cây số nữa, tôi vào tới thị trấn Thạnh Mỹ. Thị trấn khá lớn. Quán nhậu thì nhiều và khá đông, nhưng quán ăn thì ít, có lẽ vì lúc đó đã hơn 8 giờ tối, nên lòng vòng mãi tôi mới tìm được một quán ăn.

Ăn tối xong, tôi cho xe vào một nhà nghỉ khá lớn đã nhắm từ trước, nhưng vào đến sân mới thấy bên trong đã đầy xe con. Lễ tân nói như có lỗi rằng hôm nay huyện tổ chức họp hành hội nghị gì đó nên hết sạch phòng. Họp với chả hành, điên cả ruột. Tôi thầm rủa rồi lại quay xe ra tìm chỗ nghỉ khác, và cuối cùng đành phải bằng lòng với một nhà nghỉ tồi tàn, hôi hám ngay cạnh một nhà đang có đám ma. Được cái là vì đang mệt mỏi nên tôi chìm vào giấc ngủ rất nhanh, mặc kệ chăn đệm hôi mù cùng tiếng nhạc đám ma rền rĩ từ nhà bên vọng sang.

(Còn tiếp)

Tháng 1/2013

68 responses to “Nhật ký xuyên Việt (P.2)

  1. Ôi! Lâu ngày nay mới sang không ngờ được tem vàng!😆

  2. Nhìn những bức ảnh này lại thấy yêu thiên nhiên nước mình quá!
    Trập trùng đồi núi rừng cây
    Lại yêu đất nước những ngày sang xuân
    Chúc cho xa cũng như gần
    Bên nhau trong những sắc xuân thắm tình !

  3. Bác Cua ngủ mà có nhạc ru thì tuyệt quá rồi. Ct được chiêm ngưỡng những cung đường đẹp. Xe không có camera hành trình hả bác Cua? Nếu có và bác chịu khó thường xuyên sao lưu lại, cắt ráp thì có một clip tuyệt vời..

  4. Cám ơn Bác KuA đã cho đọc nhật ký hành trình xuyên Việt.

    Hình ảnh làm tôi nhớ quê. Năm 1972 tôi cũng làm một chuyến tương tự, ngắn hơn với mấy người bạn.

    Tôi có một thắc mắc, không biết hai bên đường, nhứt là những đoạn cao tốc, có rào cản thú vật chi không?

    Tôi hỏi thế vì mùa hè năm qua, nhà tôi và tôi làm một hành trình bằng xe trên 10.000km qua nhiều tiểu bang của Mỹ.

    Một trong những điều làm tôi ấn tựợng là dọc hai bên xa lộ, kể cả những nơi hoang vắng,( trừ những vách núi, nơi động vật không thể đi ra đường được) , đều có hàng rào để ngăn

    Nếu không có những hàng rào này, lái xe với tốc đọ cao thật nguy hiểm.

    • Lâu lắm mới thấy bác Chinook tái xuất🙂
      Đường cao tốc ở VN hiện nay mới có vài đoạn, mỗi đoạn chưa đầy trăm km thì cũng có hàng rào ngăn thú vật, còn các con đường khác thì hoặc không có gì, hoặc chỉ có lan can, ngăn được các xe nhỏ không lao ra khỏi đường. Đường ở VN nói chung chỉ cho phép xe chạy tối đa 80km/h (có lẽ tương đương 50m.p.h) nên em nghĩ hậu quả khi đâm phải động vật là không quá nghiêm trọng.

  5. Được đi một chuyến thật tuyệt ! Nhưng mà chỉ vì khám xe mà đ chuyến thế e rằng lãng phí quá. Bây giờ người ta có thể xe một nơi và khám một nơi đó mà ! Kiểu như biển mọt bên và em một bên ….

  6. Có nhữg cơ hội vàng đó em! Đẹp vô cùng! Chị sẽ bay lên khi được thưởng thức những cảnh vật thiên nhiên hoang sơ như vậy…
    Cua đồng thật là hp!

  7. Cám ơn bác Cua. Hình bác chụp đẹp lắm

  8. Em ơi! 2013 tình hình kt cũng chưa có gì sáng sủa đâu. Ngành của em lại càng khó khăn hơn nên sẽ vất vả khó khăn cho em nhiều đấy!
    ——-
    Chị cầu chúc em may mắn và BÌNH AN trong mỗi chuyến đi em à!

  9. Hồi trước Đậu hứa là chịu làm vợ Đậu đi rùi Đậu sắm một chiếc xe có mui cho em ở rồi cùng Đậu xuyên Việt. Em khoái, gật đầu cái rụp. Gồi Đậu nói có thằng nhỏ sai mua gụ đi gồi xuyên Việt mới dzui, em nghe cũng phải, cũng gật đầu cái rụp, gồi Đậu nói thôi kiếm thằng nữa đi cho nó có cặp, nó chơi dzới nhau, hai đứa mình đi xuyên Việt, em nghe cũng phải phải, cũng gật đầu cái kịt. Gồi Đậu nói….Túm lại là tới bi giờ em cũng chưa xuyên Việt. Mai mốt chắc em xuyên ên như anh dzậy cho êm!

    • Đậu nói thiệt tình đó cô 3, phải mỗi tội đậu cũng là đàn ông, mà lại là đàn ông đúng nghĩa cho nên đôi khi hắn hơi ham chạy rông tý chút. Nhưng mờ cô 3 cảm nhựn được tình cảm của đậu, phải hôn cô 3. Già già một chút, thế nào hắn cũng nhớ lời hứa của mình cô 3 à…😀

    • Nghe thấy Đậu nói (hứa) mà thấy quen quá. Chắc chẳng mấy hồi nữa là Chaubacbaphi sẽ được làm lãnh đạo phu nhân, muốn đi xuyên Việt bao nhiêu lần cũng được😆
      Ráng chờ đi😛

      • Đậu chỉ mang họ Đỗ chớ hông phải họ Hứa. Chừng nào làm lãnh đạo thì cải sang họ Hứa cho nó hợp thời .😛

        • Phải là họ Hứa mới làm lãnh đạo được. Khi nào làm lãnh đạo rồi thích đổi sang họ gì cho nó êm tai thì mới đổi sau chứ. Chaubacbaphi chỉ nói ngược.🙂

          • Chị Ba nói này chí lí wá à, vậy mà anh Cua còn nói chị nói ngược. Để SÓC cãi giúp chị làm quà ra mắt nhá!

          • Trước kia SÓC họ Vũ, lấy chồng phải làm vợ nên đổi tên thành bà Dũng, tên thì phải có họ, đến chết vẫn cứ mang họ chồng, trừ khi..hehe! Thế thì có phải trước khi làm lãnh đạo thì chưa có (họ) hứa (có gì để mà dám hứa), lên được rồi, làm lãnh đạo tha hồ hứa… lèo! Chẳng phải chị Ba đã nói đúng rồi sao? SÓC hông có binh ai bỏ ai hết..có lấy thêm chớ hông có bỏ!!!
            Hay anh Cua muốn nói phải hứa tía lia người ta mới bỏ phiếu cho lên làm lãnh đạo? Làm được rồi đổi sang họ Phủi. Phủi văng Teo? Có khi là vậy hầy!

  10. Đã về tới đích chưa bác Cua?
    Chiều cuối năm, ghé nhà, Ròm con kính chúc bác Cua…

    – “TRĂM NĂM HẠNH PHÚC”

    nghen…
    hihihihihihihi…

  11. Chúc đ/c ra giêng nhanh được về với bu cháu nhé!

  12. Chúc anh và gia đình một năm mới niềm vui và thành công nhiều!

  13. Chúc Kua năm mới mạnh khỏe, thắng lợi toàn diện.

  14. Chúc em năm mới tốt lành
    Chúc ngành xây dựng sáng danh từng ngày
    Mang bao nhiêu những đổi thay
    Làm cho đất nước càng ngày càng xuân
    Vượt qua hết những khó khăn
    Con đường phía trước luôn dành thượng phong
    Năm con Rắn sẽ hơn Rồng
    Ta cùng nhau nhé ươm trồng ước mơ
    Bình an, hạnh phúc là bờ
    Giàu sang, phú quý đợi chờ ngày vui😆

  15. Bác Cua ăn tết ở ngoài bắc hở?

  16. Bác Cua..quơi..!!!!
    Bác đã tỉnh..”dzụ, dzà bia bọt”..9 ngày Tết chưa dzậy?!
    Nếu đã, thì hãy mau mau cầm volant..xốc tới “Nhật ký xuyên Việt (P.3), cho bà con thưởng lãm đầu năm đi chứ!
    hihihihihihihihi…

  17. Chời chời!!! SÓC vèo qua cái quá khứ bà lai này mà tức muốn nhảy dựng! SÓC mà biết gặp chị Ba.. sướng dzầy thì SÓC biết sớm đi cho rồi. Cho phép SÓC tạm gác chiến xiên Việt của anh Cua lại đọc tiếp sau, giờ đọc các còm trước, SÓC đang hoang mang vô tận, không biết anh hay Hth là Đậu của chi Ba, nghe mà ham bắt chết à! CHỊ BAAAAAAAAAAAAA! Chị không hổ danh làm bà lớn! Em hân hạnh được làm em chị cho dù chị có Em Xinh rồi hay có thêm các em không xinh nào khác nữa, em cũng vẫn xin đầu quân!
    Trong khi chờ đợi sự chấp thuận của quý..chị, xin nhận nơi đây lòng cám ơn sâu sắc của tôi…
    Kính đơn!

  18. HẢO LƠ HẢO LƠ!!! SÓC nói thật, anh Cua là một nhiếp ảnh gia bậc thầy. Anh viết đọc cứ như đang chạy quắn tít theo anh, mệt cùng anh, nghỉ cùng anh, hôi hám và nghe nhạc đám ma cùng anh. SÓC chóng cả mặt và tim đập bình bịch khi gặp vụ phanh rít. Cảm giác trên từng cây số này của SÓC không kém cái cảm giác trong một lần SÓC xuyên Việt bằng xe đạp…

    • Nghe Sóc nói mà anh giựt mình. Sóc đi xuyên Việt bằng xe đạp hồi nào zậy?

      • Dạ cách đây năm ngoái, hehe! Khoảng tháng 8.2012. SÓC chuẩn bị: Nước, một cái bơm loại xếp gọn như đồ chơi trẻ con, đẹp lắm nhe anh Cua! Bánh mì, dưa leo, kẹo, me ngào ớt bột, cục sạc dt, máy chụp hình, laptop, khẩu trang, găng tay, vớ chân, mũ rộng vành v.v.. Tiền nữa chớ quên.
        4h sáng, SÓC dậy xuyên Việt từ Nhatrang lên Dalat (!?) KAKA!
        Sẽ đi từ trung tâm thành phố đến Ngã ba Thành rồi từ đó đạp qua huyện Khánh Lê xong đến chân đèo Khánh Vĩnh thì các em trên Dalat thả honda xuống đón và dìu leo đèo. Quyết tâm rất cao.. cao chất ngất được xây dựng trên một biến cố thuận lợi, đó là đã ba hôm rồi, SÓC giận chồng, tuyệt thực (chỉ uống bia rồi ngủ khò, thức dậy hồi nào uống típ…) hôm trong ngày thứ ba tuyệt thực đó là SÓC đã trong tư thế mai dậy là thực hiện kỉ lục (với các em gái, có một đứa nói Chương mà đi được, em cũng sẽ làm một lần..)…
        Ai dè, ổng đem ổng năn nỉ, van xin cật lực (có lẽ biết chắc hiểm họa giăng mắc) để SÓC đừng đi như thế!
        OA OA OA!!!
        Giấc mộng giang hồ thế là đi tong.
        Anh Cua hết giật mình chưa?
        HAHAHA!
        Nhưng SÓC vẫn ôm mộng ấy cho đến khi nào …xuống “tiền đài” thì mới thôi!

        • Tuyệt thực 3 ngày mà tính đạp xe leo núi, đúng là có một mình Sóc mới dám. Hôm nào Sóc ghé nhà bác Văn Thành Nhân, bác ấy cũng từng đạp xe xuyên Việt (nhưng chỉ tới Đà Nẵng) coi sao😀

          • Lúc ấy MÁO lên tới não rồi mà anh Cua? Nhưng nói thật, SÓC ốm nhưng rất khỏe, nếu có làm lại, rảnh, là SÓC sẽ làm cho coi vì SÓC thèm rong ruổi…để chụp hình mà và vì không biết chạy honda nữa.. ;-}

  19. Ui, có vài cái biểu tượng không hiện nguyên hình, hehe!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s