Bộ sưu tập

Vấn vương tháng 9

Nói đến những lý do để có điều 4 trong Hiến pháp 1992 của quê ta, ngoài chuyện có công lao đưa dân tộc ta đi từ hết thắng lợi này đến thắng lợi khác – kể cả chiến thắng của hàng triệu người vui trước hàng triệu người buồn – thì có lẽ công lao lớn nhất, hay lý do quan trọng nhất chính là công lao cướp được chính quyền từ tay phát xít Nhật (khi đó đã đầu hàng Đồng minh), chấm dứt chế độ phong kiến, như lời Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói trong Tuyên ngôn độc lập ngày 2/9/1945:

“… Sự thật là dân ta lấy lại nước Việt Nam từ tay Nhật, chứ không phải từ tay Pháp.

Pháp chạy, Nhật hàng, vua Bảo Đại thoái vị. Dân ta đã đánh đổ các xiềng xích thực dân gần 100 năm nay để gây dựng nên nước Việt Nam độc lập. Dân ta lại đánh đổ chế độ quân chủ mấy mươi thế kỷ mà lập nên chế độ Dân chủ Cộng hòa”.

Theo truyền thống từ hàng ngàn năm trước đây của dân tộc ta để lại, người có công đứng lên thu hút và lãnh đạo mọi người đấu tranh lật đổ một triều đại cũ, lập nên một thời đại mới đã đương nhiên được coi như là người sáng lập, lãnh đạo và nắm vận mệnh của đất nước, hay nói một cách nôm na nhưng thực chất nhất, là ông chủ của đất nước. Lịch sử hiện đại của quê ta, được viết nên bởi những người thiên tài, đỉnh cao trí tuệ loài người, đã luôn khẳng định và bồi đắp một niềm tin rằng người có công lao to lớn đó chính là ĐCS VN quang vinh ngày nay, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác – Lê Nin và tư tưởng Hồ Chí Minh” (trích điều 4 Hiến pháp CHXHCN VN 1992).

Một minh chứng cho vai trò “đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc”, thậm chí là “sẵn sàng đặt quyền lợi quốc gia lên trên quyền lợi của giai cấp, hy sinh quyền lợi riêng của đảng phái cho quyền lợi chung của dân tộc” là văn kiện sau:

Thông cáo Đảng Cộng sản Đông Dương tự ý giải tán, ngày 11-11-1945 1- Cǎn cứ vào điều kiện lịch sử, tình hình thế giới và hoàn cảnh trong nước, nhận rằng lúc này chính là cơ hội nghìn nǎm có một cho nước Việt Nam giành quyền hoàn toàn độc lập;

2- Xét rằng: muốn hoàn thành nhiệm vụ dân tộc giải phóng vĩ đại ấy, sự đoàn kết nhất trí của toàn dân không phân biệt giai cấp, đảng phái là một điều kiện cốt yếu;

3- Để tỏ rằng: những đảng viên cộng sản là những chiến sĩ tiền phong của dân tộc, bao giờ cũng hy sinh tận tụy vì sự nghiệp giải phóng của toàn dân, sẵn sàng đặt quyền lợi quốc gia lên trên quyền lợi của giai cấp, hy sinh quyền lợi riêng của đảng phái cho quyền lợi chung của dân tộc;

4- Để phá tan tất cả những điều hiểu lầm ở ngoài nước và ở trong nước có thể trở ngại cho tiền đồ giải phóng của nước nhà.

Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Đông Dương

họp ngày 11 tháng 11 nǎm 1945, nghị quyết tự động giải tán Đảng Cộng sản Đông Dương.

Những tín đồ của chủ nghĩa cộng sản muốn tiến hành việc nghiên cứu chủ nghĩa sẽ gia nhập “Hội nghiên cứu chủ nghĩa Mác ở Đông Dương”.

Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Đông Dương”.

 

Tuy nhiên, dù rất cảm động và khâm phục trước sự hy sinh cao cả của những người CS khi đó thì vẫn còn vương vấn một chút băn khoăn khi đọc xong văn kiện trên. Sự tồn tại của ĐCS Đông dương – tiền thân của ĐCS VN ngày nay, vốn vẫn tự vẽ nên chân dung của mình như một lực lượng lãnh đạo và đoàn kết mọi tầng lớp trong sự nghiệp giải phóng dân tộc, tại sao và bằng cách nào lại có thể là trở ngại cho tiền đồ giải phóng của nước nhà? Lại có thể gây ra sự mất đoàn kết nhất trí của toàn dân vì phân biệt giai cấp, đảng phái? Và nếu thực tế sự giải tán này là cách tốt nhất trong thời điểm đó thì liệu những lời tự ca ngợi về vai trò của mình trong những biến động xảy ra trước đó chỉ mới 2 tháng có hoàn toàn hợp lý hay không?

Thêm nữa, dù vai trò của ánh sáng của CN M-L soi đường cho cuộc CM ở quê ta luôn được khẳng định hùng hồn trong mọi tài liệu, thì vẫn có một nỗi băn khoăn lẩn khuất khi đọc bản Tuyên ngôn độc lập ngày 2/9/1945. Đó là việc Chủ tịch Hồ Chí Minh, được mô tả là một học trò xuất sắc của CN M-L, đã mở đầu bản Tuyên ngôn độc lập không phải bằng bất kỳ một câu nói nào của Mác hay Lênin, mà bằng những câu trích dẫn từ “Tuyên ngôn Độc lập năm 1776” của nước Mỹ và “Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền” của Cách mạng Pháp năm 1791. Không phải vô cớ mà bản Tuyên ngôn đã nhấn mạnh: “Sự thật là dân ta lấy lại nước Việt Nam từ tay Nhật, chứ không phải từ tay Pháp”.

Dòng tiêu đề “Độc lập – Tự do – Hạnh phúc” quen thuộc luôn gắn cùng quốc hiệu suốt gần 70 năm qua cũng gây thêm một chút gợn về lời khẳng định luôn giương cao ngọn cờ của CN M-L. Bởi nó không dẫn người ta liên tưởng một chút nào tới lý tưởng của CN M-L, dù có đi vòng qua học thuyết của Stalin hay Mao đi chăng nữa. Mà nó lại dẫn, rất nhanh chóng, tới một liên tưởng về chủ nghĩa Tam dân: “Dân tộc độc lập, dân quyền tự do, dân sinh hạnh phúc”. Đây là một chủ thuyết của Tôn Trung Sơn (Tôn Dật Tiên), người đã lãnh đạo cuộc cách mạng Tân Hợi năm 1911 lật đổ triều đại Mãn Thanh, khai sinh nước Trung Hoa dân quốc. Ông được người Trung quốc gọi một cách yêu mến là “Quốc phụ Trung Hoa”. Chủ thuyết “Tam dân” của ông (dân tộc độc lập, dân quyền tự do, dân sinh hạnh phúc) có ảnh hưởng sâu sắc đến phong trào đấu tranh giành độc lập ở Việt Nam, đặc biệt là Quốc Dân Đảng Việt Nam và tầng lớp trí thức yêu nước Việt Nam ngày xưa.

Bây giờ lại đã là tháng 9 với những vẫn vương …

Tự nhiên lại lẩn thẩn nhớ về những ngày xa xưa. Nhớ về những người chiến sĩ CS đầy nhiệt huyết, một thời quên thân mình vì lý tưởng giải phóng dân tộc khỏi ách cai trị của thực dân, phong kiến.

Lại nhớ về một văn bản: “Đảng Cộng sản Đông Dương tự ý giải tán, (…)

(…) Để tỏ rằng: những đảng viên cộng sản là những chiến sĩ tiền phong của dân tộc, bao giờ cũng hy sinh tận tụy vì sự nghiệp giải phóng của toàn dân, sẵn sàng đặt quyền lợi quốc gia lên trên quyền lợi của giai cấp, hy sinh quyền lợi riêng của đảng phái cho quyền lợi chung của dân tộc …”

Tháng 9/2012

Nguồn tham khảo:

http://vi.wikipedia.org/wiki/Tuy%C3%AAn_ng%C3%B4n_%C4%91%E1%BB%99c_l%E1%BA%ADp_(Vi%E1%BB%87t_Nam_D%C3%A2n_ch%E1%BB%A7_C%E1%BB%99ng_h%C3%B2a)

http://www.cpv.org.vn/cpv/Modules/News/NewsDetail.aspx?co_id=30063&cn_id=97203#

http://vi.wikipedia.org/wiki/T%C3%B4n_D%E1%BA%ADt_Ti%C3%AAn

Advertisements

35 responses to “Vấn vương tháng 9

  1. “Đảng Cộng sản Đông Dương tự ý giải tán, (…)
    Tiền thân của Đảng CSVN ngày nay đã giải tán, liệu sau 5 năm, 10 năm, 20 năm hoặc lâu hơn nữa Đảng CS…….có giải tán giống với sự kiện ngày xưa không ? Điều đó còn phụ thuộc rất nhiều vào những người cầm lái hôm nay, ngày mai.
    Mong sao lòng tự tôn dân tộc sẽ thức tỉnh lương tri của những người yêu nước, những người cầm quyền, những người thực thi pháp luật … để cho máu xương của bao thế hệ cha anh đã ngã xuống để đổi lấy độc lập tự do, để cho lá cờ đỏ sao vàng 5 cánh mãi mãi tung bay trên đất nước mình !

  2. Hình như đảng ta có công cướp chính quyền từ tay…ông Trần Trọng Kim thì phải, chứ ai lại đi cướp của thằng đã đầu hàng chịu trói. Mà tại sao không phải là giành lại chính quyền mà cứ phải cướp nhể. Cứ quen thói ăn cướp nên bây giờ mới thành ra rứa :mrgreen:

  3. Hì hì… mình từ lâu đã déo còn quan tâm đến những cái luận điệu ma cà chớp kiểu ấy lữa lên… hì hì… Bây giờ ở nhà với vợ gồi, chứ không mình đi chơi gái đây!

  4. hihihi anh KuA viết đọc rất đã !

  5. Nếu là cộng sản thì mình khoái cộng sản kiểu Tring Quốc – nó có tự tôn dân tộc cao vời vợi !
    Nhớ lại một ông bạn hỏi mình , thời kì đầu CM VN ai đã đọc Mác ? Vậy nếu không ai đọc thì làm đ ..éo gì có thằng nào là học trò ?
    Nghĩ lại thấy cũng đúng, Bộ tư bản luận lúc ấy chắc chắn chưa ai dịch ra tiếng Việt và một số thứ tiếng khác ( ngoài Anh, Đức và không biết có tiếng Pháp không nữa – vì chẳng có thằng nào vô công rồi nghề dịch ra chẳng bán được xu nào … ) vậy thì tất cả các nhà CM đầu thế kỉ 20 xứ ta làm sao tiếp cận với Mác ?
    Ông Hồ Chí Minh với ba mớ tiếng Pháp bồi thì phỏng đọc được cái gì ?
    cái cơ bản là cộng sản đã ngồi xổm lên quyền lợi dân tộc , vậy mới có ngày nay !

  6. Ta ngăt đi một chùm hoa thạch thảo (nói lối)
    Anh nho cho, mùa thu đã chết gồi
    Mùa thu đã chet, anh nhơ cho!
    Mùa thu đã chết, anh nhớ cho! Mùa thu đã chết, đã chết gồi anh nhớ cho! hu hu hu…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s