Bộ sưu tập

Một chuyến đi ký sự – (P.1)

(Kể ra, nói cho đúng thì phải viết là “Ký sự một chuyến đi”, nhưng viết thế không oai lắm. Mà tôi thì rất thích oai).

 

Sếp giao cho tôi nhiệm vụ áp tải một chuyến hàng từ Sài gòn đi Quảng nam (tôi thích gọi Sài gòn thay cho TP HCM vì nó ngắn gọn hơn, không vì gì khác. Vả chăng người ta vẫn gọi HN là Thăng long hay Đông đô cũng có sao đâu). Nếu người khác chắc sẽ còn đắn đo vì đi đường vất vả, ăn bờ ngủ bụi lại chẳng có mầu xít gì, nhưng tôi thì hăng hái OK liền. Mấy khi được làm lãnh đạo (!), lại có cơ hội rèn tay nghề nữa, vì tôi đang tập lái xe mà.

Cảm giác được làm lãnh đạo, dù chỉ có mỗi một quần chúng là cậu lái xe, cũng vẫn thật là sung sướng. Thích đi đâu thì đi (!), thích nghỉ ở đâu , nghỉ lúc nào là do mình quyết định, khoái quá. Lại không phải làm chủ, mọi việc chi phí, hao mòn xe cộ hay xăng dầu không cần nghĩ tới, cứ vô tư mà đi, quá khỏe!

Chuẩn bị xuất phát

Gần trưa hôm đó chúng tôi bắt đầu khởi hành. Mất gần 2 giờ chen chúc xe mới tới Hố nai, nghỉ ăn cơm trưa. Ăn xong tôi bảo cậu lái xe để tôi cầm lái, nói một cách long trọng là tôi từ cương vị lãnh đạo đã kiêm luôn cả việc điều hành. Thật sự là tôi cảm thấy không được thoải mái lắm khi cầm lái vì mình không có bằng lái, lại lần đầu tiên đi xa, không có kinh nghiệm đường trường. Quả nhiên đi chưa được chục cây số thì bị vồ. Lỗi rất sơ đẳng: đè vạch liền. Bởi mải lo vượt chiếc xe quá tải phía trước nên tôi đã không để ý rằng cái vạch chia đường đã chuyển từ vạch đứt sang vạch liền tự bao giờ, đến khi vượt xong cũng là lúc nhìn thấy mấy bóng áo vàng ngay trước mặt như từ trên trời rơi xuống. Tiến còi vang lên, cây gậy chỉ thẳng vào mặt tôi rồi chỉ vào bên đường.

Tim như ngừng đập, tay chân như thừa thãi, mặt tái dại, đó là hình ảnh của tôi lúc đó. Cậu lái xe luống cuống dúi vào tay tôi mấy trăm ngàn và đưa tôi cái bằng lái, và tôi líu ríu mở cửa xe bước xuống. Xin xỏ, dúi tiền. Có lẽ cái mặt tôi lúc ấy trông làm sao đó nên các đồng chí CSGT thương tình (mà không chịu lấy tiền) ghi cho lỗi vượt phải để khỏi bị giam bằng. Để lại đăng ký xe với cái giấy hẹn 10 ngày sau về Biên hòa giải quyết – tức nộp phạt. Nghĩ lại thấy vẫn còn may, bởi nếu bị vồ ở miền trung, nguyên việc đi lại nộp phạt đã chết chắc! Và cũng thật hú hồn, chẳng hiểu sao các đồng chí CS xem bằng lái mà không nhận ra là bằng một nơi, người một nẻo, rồi xe 3,5T nhưng bằng lái thì lại là hạng B2… Tóm lại là tội lỗi đầy người, thế mà thoát mới tài.

Lên xe đi tiếp, cậu lái xe bảo tôi để cậu lái nhưng tôi gạt đi, nói cứng: chẳng lẽ lại đen đủi bị vồ lần nữa? Miệng thì nói cứng vậy, lãnh đạo mà, nhưng trong bụng cũng ngán. Thế nên tôi đi rất nắn nót, đúng phần đường, đúng tốc độ, mặc cho các xe khác chạy ào ào. Suốt mấy chục cây số tôi chỉ cho xe lẵng nhẵng bám theo một chiếc xe tải biển số miền Bắc, chắc chạy Bắc Nam nhiều nên chạy rất điềm đạm. Tới lúc nó tạt vào một cây xăng tôi mới vượt lên.

Đang đi chợt cậu lái xe cười nói với tôi: anh đi thế này chắc mấy thằng kia nó chửi anh – Cậu chỉ vào mấy chiếc xe đi ngược chiều – Anh có thấy nó đang đá đèn không? Bây giờ tôi mới để ý thỉnh thoảng có mấy chiếc xe chạy ngược chiều nháy đèn pha cho tôi mà tôi không hiểu chuyện gì. “Nó hỏi anh phía trước có gi không đấy, thế mà từ nãy tới giờ anh chẳng trả lời ai cả”. Cậu lái xe giải thích tiếp: “Anh để ý thằng lái kia, nó không đá đèn thì nó đặt tay lên kính, tức là nó cũng muốn hỏi tình hình đấy”. Chiếc xe chạy vụt qua như một cơn lốc, trước khi tôi kịp nhìn thấy người lái. “Nếu mình không gặp CS  thì mình khua tay thế này, còn nếu thấy CS rồi thì mình ra hiệu thế này”, cậu lái xe vừa nói vừa ra hiệu cho tôi. À ra thế, không đi ra đường thì làm sao mà biết được? Hóa ra lái đường trường không đơn giản chút nào, vừa lo xử lý tình huống trên đường, vừa theo dõi biển báo, vừa để ý canh chừng CS từ thật xa, lại còn vừa giao lưu với đồng nghiệp nữa. Khó ra phết.

Qua khỏi Phan thiết, trời đã xế chiều. Tôi giao lại tay lái cho cậu lái xe. Tính ra tôi đã cầm lái chừng 4 giờ liên tục, không tệ lắm với một người mới tập lái. Cùng với đó là một chút kinh nghiệm mới vỡ ra khi đi đường dài.

Tháp Chàm ở Bình Thuận

… Xe tới Cà ná thì trời tối đã lâu. Chúng tôi dừng xe tại quán nhậu mà chủ quán là bạn cậu lái xe. Quán đông, hầu hết là ngư dân vừa trở về sau những chuyến đi biển dài ngày. Bạn bè tay bắt mặt mừng trong tiếng ồn ào như chợ vỡ của dân nhậu, rồi vội vàng ăn uống cho xong bữa, chúng tôi lại lên đường. Tôi không thích lái đêm nhưng cậu lái xe đã uống chút bia nên tôi không cho cầm lái. Một lần nữa lãnh đạo lại kiêm luôn điều hành. “Ban đêm cảnh sát chỉ dừng xe lấy tiền thôi, không sợ phạt như ban ngày đâu”, cậu lái xe nói với tôi.

Đường quốc lộ đoạn đi qua bắc Bình thuận và Ninh thuận này thật vắng vẻ và đơn điệu, nhất là nhìn vào ban đêm. Con đường uốn lượn, lên xuống hết cồn cát này tới cồn cát khác, hai bên đường là những bụi xương rồng lác đác vụt qua dưới ánh đèn pha.  Phía xa xa, những dãy núi sừng sững đen sì dưới trời đêm hình như đang vun vút chạy theo chúng tôi. Thi thoảng mới có một chiếc xe khác vượt qua hay từ phía trước đi tới, phá vỡ cảm giác cô quạnh và buồn tẻ.

Đi được khá lâu, chợt cậu lái xe nhỏm dậy. “ Cảnh sát”. Cùng lúc đó tôi mới nhìn thấy phía xa chiếc xe cảnh sát đang nháy đèn, đỗ ở mép đường, bên cạnh có mấy bóng áo vàng lố nhố. Tôi vội giảm ga, trong lòng đột nhiên dấy lên một cảm giác vừa sợ hãi, vừa chán nản. Xe đi gần tới nơi, ánh đèn pin nhấp nháy loang loáng. “Dừng lại thôi sếp”, cậu lái xe nói. Tôi cho xe vượt qua xe CS một chút rồi dừng lại. Cậu lái xe hí húi lấy giấy tờ xe, kẹp vào trong đó tờ 100 ngàn. Chúng tôi đổi chỗ cho nhau rồi cậu lái xe mở cửa xe bước xuống. Chừng hơn phút sau cậu mở cửa xe trèo lên. “Bọn nó chửi em làm gì mà lâu thế, mất thì giờ các sếp”. Cậu vừa nói vừa cười “mà hội này lấy tiền nhanh lắm, em đã để ý rồi mà không biết nó lấy tiền ra lúc nào. Đến khi đưa lại giấy cho mình thì không còn thấy tiền kẹp bên trong nữa”. Cậu nói tiếp “ từ đây là giáp ranh tỉnh, chắc còn nhiều trạm đấy. Anh để em lái cho”.

Chạy một đoạn dài nữa, đến một đoạn đường vắng vẻ, tối om, tôi chợt thấy ánh đèn quét loang loáng. “Hôm nay là ngày gì mà gặp nhiều CS thế” , cậu lái xe than thở. Tiến đến gần, tôi thấy một chiếc xe CS đỗ bên kia đường, đèn đóm tắt hết. Từ trong xe, viên CS bấm đèn pin ra hiệu cho xe tôi dừng lại. Lại giấy tờ xe, lại tiền kẹp bên trong, cậu lái xe cung cúc tiến lại chiếc xe cảnh sát. Viên cảnh sát vẫn ngồi trên xe, không buồn đưa tay ra ngoài cầm giấy tờ. Ánh đèn pin lóe lên, chỉ vừa đủ để kiểm tra mệnh giá tờ tiền rồi tắt phụt. Xong. Chúng tôi lại tiếp tục đi.

Đêm đã về khuya. Nhà cửa 2 bên đường bắt đầu lác đác xuất hiện. Có lẽ chúng tôi đã vào địa phận Cam ranh, Khánh hòa. Tôi bảo cậu lái xe đi vừa phải để còn kịp nhìn thấy nhà nghỉ mà ghé vào, vậy mà suốt mấy chục cây số chẳng thấy cái nhà nghỉ nào thích hợp, bởi nó còn phải đủ chỗ cho cái xe tải 3,5T to đùng nữa. Đi mãi, qua cả Diên khánh, cửa ngõ Nha trang vẫn không tìm được chỗ nghỉ vừa ý. Chắc phải ngủ đêm ở cửa cây xăng rồi, tôi ngao ngán nghĩ vậy.

Đến chân đèo Rù rì, khi mọi hy vọng về chỗ nghỉ tắt ngấm thì tôi chợt thấy bên đường một tấm biển “Trạm dừng…” trên một cái cổng mở rộng. Chẳng kịp đọc hết, vả lại trời tối rất khó đọc, chúng tôi cho xe leo dốc tiến vào cái sân rộng bên trong. Sân rộng thênh thang, trong bóng đêm tôi chỉ thấy mấy chiếc xe tải cỡ lớn đỗ lung tung chẳng ra hàng lối gì. Xe dừng lại ở giữa sân, tôi xuống xe, tiến tới căn nhà duy nhất còn sáng đèn ở  một góc sân. Vừa đặt chân lên thềm, bỗng tôi hơi khựng lại vì đến lúc này tôi mới nhìn thấy một cái biển hộp đèn màu đỏ với dòng chữ vàng ngay ngắn “BỘ CÔNG AN” treo ngay dưới mái hiên. Chỉ khựng lại một thoáng thôi rồi tôi thản nhiên bước tới cái bàn nhỏ phía trong, nơi có một người mặc bộ đồ quân đội đã cũ nhưng không đeo quân hàm quân hiệu gì cả, chắc là bảo vệ hay trực ban gì đó đang ngồi. “Ở đây có cho nghỉ đêm không anh”, tôi hỏi. Người đàn ông lạnh lùng hất hàm chỉ cái biển hộp hỏi tôi “Có nhìn thấy cái gì kia không?”. “Thấy rồi”, tôi đáp rồi lại hỏi lần nữa một cách dửng dưng “Nhưng ở đây các anh có cho nghỉ dịch vụ không?”. Không hiểu sao người đàn ông có vẻ thay đổi thái độ, nhìn tôi một thoáng rồi đáp “Có”. Chúng tôi nhanh chóng thỏa thuận loại phòng, giá cả rồi anh ta dẫn tôi và cậu lái xe đi nhận phòng.

Dãy phòng nghỉ nằm trên sườn núi, cao hơn sân mấy chục bậc thang. Những bậc thang rộng, xây gạch, phía trên là những tán cây cao vút, đen sẫm dưới trời sao khiến dãy nhà phía trên có vẻ huyền bí lạ. Đang đi, chợt nghe một tiếng “ùng” rất to làm tôi giật mình. Người dẫn đường giải thích đó là tiếng xoài rụng trúng phải mái tôn của dãy nhà kho gần đó. “Xoài ở đây to lắm, sáng mai các ông sẽ thấy”. anh ta nói.

Phòng nghỉ của chúng tôi, cũng giống như đa phần các nhà khách bao cấp khác, rất giản dị, giản dị đến sơ sài và rộng rãi đến trống trải, dù có tới 8 chiếc giường đơn kê thành một dãy dài. Đã quá nửa đêm rồi nên chúng tôi chẳng quan tâm đến chuyện tiện nghi lắm, chỉ nhanh chóng làm vệ sinh rôi đi ngủ. Xung quanh thật yên tĩnh. Không thể hình dung được ngay phía dưới kia là đường quốc lộ và cách đây chưa tới chục cây số là thành phố biển Nha trang ồn ào sôi động. Ở đây chỉ có tiếng lá rụng, tiếng sương rơi và thỉnh thoảng có tiếng quả chín rụng lịch bịch xa xa ngoài vườn đưa chúng tôi chìm dần vào giấc ngủ …

Tháng 04/2010

(Còn tiếp)

Advertisements

111 responses to “Một chuyến đi ký sự – (P.1)

  1. Lái nộp ăn ngủ thế là đã rồi, chưa ăn cơm khỉ, chưa bị tóm sống nhảy xe đò, chưa bị va quẹt,… là chưa có gì phải ký, sự thì còn khướt..

  2. Nghĩ tội nghiệp những người làm nghề lái xe, họ phải chi nhiều quá ..chi nhiều thì phải nhét khách, rồi xe hư hại không thể sửa chữa nhiều ..cái vòng luẩn quẩn!
    Em nghĩ những người chặn xe lấy tiền thực ra là kiếm ăn chứ làm việc cái nỗi gì!
    Chút đẹp đẽ trong bài này là tiếng xoài rụng…thiên nhiên bình an và tự tại, chỉ có con người làm khổ nhau!

  3. Còm ( P1) : Lão này chắc chưa là đảng viên !

  4. Thế bao giờ anh lại vào SG nữa ?

  5. Tưởng chú mày viết về chuyến đi “Xóa đói giảm nghèo” ngày hôm vừa rồi
    .

  6. Hình như ký sự ló luôn tỷ lệ nghịch với chiều cao chủ nhân thì phải 😀 , bác mần vụ ký sự này là cướp biển cú lắm đấy.

  7. Dài dòng quá. Đi vào trọng tâm vấn đề đê!

  8. Hành trình có nhiều pha giật gân qúa, nhưng có lẽ thu được nhiều bài học chú nhể?
    Chẳng lẽ lần nào kiểm tra cũng bị mất tiền hết sao? Đúng là quân cướp cả ngày lẫn đêm!

  9. Em đang đọc phần đầu, buồn cười vãi anh ạ, đéo biết lái mà cứ đòi lái, cứ cậy đc thằng sếp bất nhân bổ nhiệm làm lãnh đạo thì muốn làm gì thì làm à, thế khác đéo gì Thanh Bình mí Chí Dũng, à, mà anh nói mấy anh CSGT có mắt như mù là ám chỉ gì thế? đừng nói với chúng em là cuốc hội nhá, ha há…

    • Phó TTg Đức vừa bị cấm.. chơi đới. Người Vệ tha phương ơi, cờ tới tay thì phất nhé, nỏ chuyền thằng bên cạnh thì hết.
      Ai cũng thế, ăn mới sống. Dưng chỉ tức cái thằng sống để ăn kia.

    • Em xinh dạo này đi đú đởn với anh nào mà mãi với về thế? Lại còn học các ảnh cái kiểu suy diễn cách mạng nữa. Làm gì mà nâng quan điểm nhau kinh thế? 😆

      • Đang cố ra học đấy anh ạ, nhìn cơ ngơi nhà anh bí thư Hải dương không học mới là lạ

        • Thì cũng là mồ hôi nước mắt của người ta mà. Có điều người ta có nhiều mồ hôi hơn mình, có cố học thì cũng không ra mồ hôi nhiều được thế đâu Xinh ạ. Về đây với anh đi thôi

        • Có xem kịch Trưởng giả học làm sang chưa EX ? Thế mới hài là. Diễn thật lực mới có, mà EX còn biết diễn biến gì nữa, hết Rệp tới Negro,… Nghe nác Đ thân thiện với Chệch, khéo lại chài cả Tàu. He he.

  10. ..”Cậu lái xe lúi húi lấy giấy tờ xe, kẹp vào trong đó tờ 100 ngàn…”
    Con là dân Bình Thuận đây!
    Bắt quả tang..”thầy trò” bác Cua..”chơi đẹp”.. dzới các..”bò vàng Bình Thuận”..rồi đấy nhé!
    hihihihihi…

  11. Cả đời chỉ mong được hối lộ CSGT một lần,….

  12. Tui thấy CSGT cũng dễ thương mừ. Tui bị móc túi mất bằng lái, làm biếng đi thi lại nên cứ dzậy mà đi. Ăn thua mình…ngoan hà. Trăm lần như một, bị thổi dzì tội lấn đường (tại đường hẹp té chớ bộ, mà Công an thì trốn đâu tui hổng thấy), là tui chớp chớp mắt, anh ơi tui ở quê lên hổng biết luật. Dzậy là đi thui hi hi. Bài nầy xài quài dzẫn hiệu nghiệm. (Chiện thiệt một trăm phần chăm, hổng tin hỏi…Đâu coi).

  13. Chào Bác KuA.

    Tôi hồi hộp theo dõi ky sự, nhớ lai chuyến đi Saigon ra Đânang bắng xe hơi năm 1972.

    Ghé Đại lãnh vào buổi chiều ,biển không một bóng ngưòi , bon tôi xuống tắm và thấy không có ai , quyết định ngử đêm lại đó trong mọt cái chòi hoang.

    Đêm thật yên bình vì thòi đó có giới nghiêm nên giao thông trên đường ngưng hoàn toàn vào ban dem.

    Cũng may đêm đó không có thầy chú gì ghé thăm , nhưng kể lại cho bạn bè ai cũng lè lưỡi.

    • Bác Chinook@: Em nghĩ bạn bè bác ai cũng lè lưỡi là phải, vì hình như Đại lãnh chỉ cách Vũng Rô có chút xíu 😀
      Nhưng kỷ niệm của bác thật lãng mạn và thanh bình.

    • Lúc bác Chinook đến Đại Lãnh thì vừa có đợt sóng thần đấy, cả làng Đại lãnh quanh ga đi hết, con tàu còn vắt trên núi đá nên chẳng có ma nào hỏi thăm bác là đúng rồi. Vẹm lúc trước xuống lấy muối với khô suốt. Sau sóng thần biến mất dạng.

  14. Đúng là lão Kua lắm chuyện và rách việc! Đi có mỗi một chuyến ,mất vài trăm bọ mà nhặng xị cả lên.Có biết mấy ông xe khách,xe vận tải Bắc Nam cứ năm này tháng nọ “mài” trên con đường này mà họ có kêu gì lắm đâu nào?
    😆

    • Thì em cũng có kêu gì đâu bác Chốt à?

      • Hehe…Đùa bác Kua tí thôi.Tui đi hoài xe khách tuyến Vinh.Đã chứng kiến rất nhiều chuyện “kiểm tra ” của bọn CA giao thông rồi.Thường thì chỉ có 1 thằng cầm gậy giao thông ra vệ đường đứng trỏ cho các xe xếp hàng vào “làm thủ tục”.Sau đó, phụ xe cầm sổ+ tờ 100ngàn chạy lại chỗ…”sở chỉ huy”-nơi có 2-3 hoặc 4 chú công an khác.Trên xe khách nhồi chật cứng (gần như gấp đôi) cũng mặc,không hề có 1 công an nào lại xem trong xe ra sao.
        Có bữa,tui còn thấy tay phụ xe bê cả lốc nước suối đến cho công an.Mấy tay công an không hề đá mắt ,hỏi han gì hết.Người nhà xe lúc đó,cứ lụi cụi,lặng lẽ như nô lệ trước bọn chủ.;nhìn mà thương.

  15. Hé hé… đề tài này mình mà viết thì hay hơn nhiều, nhưng chắc chắn có nhiều từ tục, thôi cho ló lành, hihihi…….

  16. Bác Cua kể tiếp phần 2 đi. Đang hay mà bác ngắt truyện làm cho độc giả có cảm giác đọc kiếm hiệp dài tập 😀

  17. Bác Cua Đồng ơi!
    Thế Bác cho ròm con tò mò hỏi nghen:
    – Vậy, cái khoản mà “thầy trò” bác “chơi đẹp” với đám “bò vàng” suốt… “Một chuyến đi ký sự” như vậy, thì “thầy Trò” bác tự bấm bụng “chơi đẹp”, hay là để cơ quan..”chơi đẹp”…dzậy bác Cua?
    hihihihihi…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s