BÌNH SƠN –LÝ SƠN VỚI HOÀNG SA – TRƯỜNG SA: ĐẦU BÒ THỤT LƯỠI.

(Giới thiệu với bà con bài viết của bác Đoàn Nam Sinh)

Cù lao Ré thuộc huyện Bình sơn, phủ Thăng Hoa, Quảng Nam từ thời Hậu Lê. Nay là huyện đảo Lý sơn thuộc tỉnh Quảng Ngãi. Tên Ré đã khiến ta liên tưởng ngay tới H’rê, một tộc người bản địa góp công chính yếu xếp đá xây dựng Trường Lũy Quảng Ngãi hơn 200 km. Cách xếp đá tại Cổ lũy ngay cửa Thu Xà của sông Trà Khúc cũng cùng phong cách xếp đá cổ trên đảo Lý sơn. Hơn nữa, những hiện vật khảo cổ tại xóm Ốc, suối Chình cũng đồng đại với hiện vật Sa huỳnh và mang đậm dấu ấn biển, giao thương với Mã lai – Đa đảo (Malayo-Polynesian).

Chắc chắn rằng từ trước khi biển tiến, cù lao Ré là một đỉnh cao do phun trào hỏa sơn trên phần sát biển cũ của dải đất này, nên về sau dù bị biển cách ngăn, Lý sơn vẫn gắn liền nhịp sống với cảng Sa Kỳ (Bình Châu), cảng Vũng Quýt (Dung Quất – Bình sơn), cảng Kỳ Hà (Tam Kỳ) và cả Sa huỳnh (Đức Phổ).

Những tư liệu cổ địa chất cho ta biết trong cuộc tạo sơn vĩ đại lần sau, có thể do sự va chạm của các mảnh lục địa trôi giạt mà ngày nay được làm sáng tỏ hơn bởi lý thuyết kiến tạo mảng, đã hình thành khối nâng kỳ dị là Cao nguyên Trung phần – Tây nguyên với sơn khối Ngọk Linh bao gồm bốn tỉnh Quảng Ngãi, Quảng Nam, Gia Lai và Kon Tum, có đỉnh cao Ngọk Linh, Kon Tum (2.598 mét). Đối diện với sơn khối này, là một vực sâu thoai thoải dần từ bờ biển Quảng Ngãi đến đáy lòng chảo hơn 5.400 mét sâu của biển tâyPhilippines.

Những dãy núi đá cổ chìm sâu trong lòng biển phát triển theo chiều hướng Tây Nam lên Đông Bắc kéo dài từ ngoài khơi đảo Lý sơn thẳng tới quần đảo Hoàng Sa (Paracels) cho thấy sự liên tục địa hình, khác với thực địa của đảo Hải Nam và xa hơn, lân cận Hồng Kông, Ma Cao chỉ cần ra xa khơi không quá 200 hải lý, từ mực 200 mét là dốc ngay xuống vực sâu 1.140 mét rồi 2.500 mét và sâu hơn nữa.

Thềm lục địa Biển Đông (Bản đồ vệ tinh Google).

Trường hợp tương tự, dịch về phía Nam, biển Bình Thuận, Bà Rịa – Vũng Tàu cũng có thềm lục địa khá bằng phẳng cho thấy rằng từ Bà Rịa – cù lao Thu (đảo Phú Quý) – quần đảo Trường sa (Spratleys) nằm trên cùng một vĩ độ. Từ vùng biển ngoài khơi phía đông Côn Đảo là một dải liên tục thấp dần rồi thoải ra Trường Sa, cũng những dãy núi lửa cổ như đá ngầm (ám tiêu) và chóp cao  phủ kín san hô phát triển theo cùng một hướng như đã mô tả.

Những tư liệu mới về một lục địa Sundaland rộng lớn trong suốt kỷ Băng hà (thuộc mảng kiến tạo Sunda hay Sonde, gồm cả vùng sông Dương Tử) đã bị chìm ngập phần lớn khi băng tan biển tiến tạo nên những bến bờ như ngày nay, đã được mô tả tỉ mỉ bởi Emmel và Curray, 1982.

 

Lục địa cổ Sunda và Sahul (Bản đồ trên Wikipedia).

 

 

Những nghiên cứu về bào tử phấn hoa trong đất dưới lòng biển thuộc vùng nước thấp cho thấy sự diễn thế của các loài thực vật từ Hymalaya theo ngã Trường sơn ViệtNamcũng đã lan xuống Bornéo. Những công bố di truyền học mới nhất cho thấy loài người đã từng sinh tụ đông đúc trên lục địa này khoảng 50.000 năm trước, phủ nhận giả thuyết về những dòng người di cư từ Formosa (Đài loan) lan xuống khoảng 10.000 năm trước đây, mà một số khoa học gia như P. Bellwood theo đuổi. (S. Oppenheimer, 2008). Hơn nữa, ngôn ngữ của vùng Mã lai – Đa đảo có những điểm tương đồng với thổ dân lục địa cổ Sahul, nay là châu Úc.

Điều đó minh chứng rằng không có sự phụ thuộc nào của các quần đảo ngoài khơi biển Đông Việt Nam với Hoa lục, kể từ cổ đại đến nay cả về cấu tạo địa lý tự nhiên cho đến chủng tộc, ngôn ngữ. Trong khi đó, nhiều cứ liệu hiển nhiên chứng minh ít nhất một trong những tộc người hải đảo đó nay vẫn còn sinh tụ ở đông Trường sơn ViệtNam. Họ đã hòa huyết vào cư dân Lý sơn từ xa xưa và có sự giao thoa, tiếp  biến văn hóa bền chắc.

Trong tiềm thức dân chài Bình sơn- Lý sơn ngày nay không thể xóa đi được dấu ấn văn hóa biển cổ xưa, họ dùng vật dụng bằng vỏ sò ốc, ăn những loài tảo biển được chế biến thành nhiều món ngon, ăn tôm cá mực tươi luộc bằng chính nước biển,… Ngay cả cây trồng cũng có hương vị riêng nhờ bón phân tảo biển, phủ đất trồng tỏi bằng vụn san hô,… Đặc biệt là mộ táng xưa của họ mang hình chóp đảo, khác hẳn cách đắp nấm mộ hình khum của cư dân ven bờ.

Những chuyến đi khơi xa ra Hoàng sa – Trường sa họ tâm niệm: …đi khơi là viếng về bờ là thăm… Có biết bao thuyền trưởng kiếm sống ở Trường sa, nhưng họ cũng không thể giải thích vì sao lại phải ngoặc tay lái lên Hoàng sa. Ở đó, không chỉ từ khi có Hải đội Hoàng sa oai hùng ra đi không về, nay còn giữ lệ tế hàng năm Khao lề thế Lính, mà trước rất xa có lẽ từ chưa có sử đã là vùng đất, vùng biển tâm linh có hồn thiêng sông núi, cha ông của họ.

Trong cổ sử, trích đoạn này trên báo Đất Việt số gần đây cũng cho thấy:

“…Tư liệu từ triều nhà Hồ trở về trước đã bị mất mát, phá hoại rất nhiều vào thời giặc Minh xâm lược nước ta nhưng việc Lê Thánh Tông cho lập bản đồ toàn quốc gọi chung là Hồng Đức bản đồ vào năm Canh Tuất (1490), trong đó có cả Hoàng Sa và Trường Sa, điều này cho thấy trước đó hai quần đảo này đã thuộc chủ quyền Đại Việt và nhà Hậu Lê sau khi chiến thắng quân Minh, đã hết sức quan tâm tới việc xác lập biên giới quốc gia, khẳng định chủ quyền lãnh thổ trong đó có vùng biển, đảo.
Căn cứ vào Hồng Đức bản đồ, nho sinh Đỗ Bá (tự Công Đạo) đã soạn ra bộ sách Toàn tập Thiên nam tứ chí lộ đồ thư (1630 – 1653), ở quyển 1 có thể hiện địa mạo phủ Quảng Ngãi, phần chú thích trên bản đồ có nói tới Bãi Cát Vàng tức quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa ngày nay: “Giữa biển có một dải cát dài, gọi là Bãi Cát Vàng, dài độ 400 dặm, rộng 20 dặm, dựng đứng giữa biển” và có một bản đồ vẽ nhóm đảo thuộc Quảng Ngãi, phủ Thăng Hoa với chú thích chữ Nôm là “Bãi Cát Vàng”.
Toàn tập Thiên nam tứ chí lộ đồ thư theo lệnh của Chúa Trịnh những năm Chính Hòa (1689-1705) là văn kiện chính thức của Nhà nước phong kiến bấy giờ. “Bãi Cát Vàng” được ghi chú trong bản đồ phản ánh việc thực thi chủ quyền của Nhà nước phong kiến Việt Nam trên biển Đông trong đó có Hoàng Sa và Trường Sa – muộn nhất là vào thế kỷ thứ XV.
Cũng theo Thiên nam lộ đồ, bản đồ xứ QuảngNam đời Lê, được vẽ lại năm 1741 (bản sao chép của Dumoutier), có “Bãi cát vàng” – tức Hoàng Sa ngày nay…”

Các vua thời nhà Nguyễn hiển nhiên đã dựa vào những tư liệu có trước và tình hình thực tế mà lập ra Hải đội Hoàng sa kiêm quản Trường sa, giao cho Quảng Ngãi mà cụ thể là Bình sơn – Lý sơn thực hiện thường trực, lâu dài nhiệm vụ gìn giữ bờ cõi.

Ta thử hỏi tại sao lại chỉ là Quảng Ngãi thì câu trả lời quá rõ ràng, dân chài Bình sơn – Lý sơn thông thuộc thủy lộ hơn dân chài của các vùng biển khác nhờ vào vị trí địa-kinh tế, địa-văn hóa lâu đời. Đó chính là thềm lục địa có độ dốc ít, chỉ thoải dần ra biển sâu nên sóng gió nhẹ, dòng chảy của hai dòng hải lưu đối chiều Gulf Stream (dòng Vịnh) và Kuroshio (dòng Nhật bản) không xiết, đặc biệt là những dòng chảy rối do các dãy núi đá ngầm đã định hướng đường đi thẳng Tây Nam- Đông Bắc từ Lý sơn tới Hoàng sa thuận lợi cho những tay chèo. Tương tự, hải trình từ Côn đảo hay Phú Quý ra Trường sa cũng có những thuận lợi như vậy. Điều ấy cũng nói lên từ xa xưa, các triều đại của ViệtNamđã nắm chắc được độ sâu cạn của lòng biển và quy luật hải hành.

Trời đất đã trao cho đất nước ta hai cửa ngõ hành lang tuyệt vời để tiến ra biển xa gìn giữ những đảo thiêng, như giữ lấy cội nguồn vĩnh cửu. Quả đúng là:…Tiệt nhiên định phận tại thiên thư,…

Nhớ lại năm trước, ngày 27 tháng 8, tờ Bưu điện Hoa nam Buổi sáng đăng tin Trung quốc đã dùng tàu ngầm cắm lá cờ Trung quốc xuống đáy biển Đông. Trích bài viết của Stephen Chen:

Tàu ngầm Trung Quốc cắm một lá cờ quốc gia sâu dưới đáy biển Đông trong thời gian lặn thử nghiệm hồi tháng trước để củng cố tuyên bố lãnh thổ Trung Quốc, người thiết kế con tàu cho biết hôm qua.

                Bộ Khoa học Công nghệ và Cơ quan Quản lý đại dương Nhà nước Trung Quốc cùng tuyên bố hôm qua rằng, một tàu ngầm nghiên cứu khoa học Trung Quốc với thủy thủ đoàn gồm ba thành viên dân sự đã khám phá địa hình không rõ ở vị trí nào, ở độ sâu hơn 3.700 mét tại trung tâm biển Đông. Trước khi nổi lên trên mặt nước, họ đã cắm một lá cờ Trung Quốc dưới đáy đại dương.

Thông báo chính thức đã không cho biết vị trí, nhưng Giáo sư Zhao Junhai, người thiết kế chính của chiếc tàu ngầm cho biết, nó nằm ở phía Đông Nam của đảo Hải Nam, giữa Trung Quốc và Philippines.

Ông Zhao, kỹ sư thuộc Trung tâm nghiên cứu khoa học tàu bè Trung Quốc, người thiết kế thân tàu ngầm, cho biết: “Chúng tôi được truyền cảm hứng từ người Nga, đã cắm một lá cờ ở Bắc Cực bằng tàu ngầm MIR [sâu dưới đáy đại dương]. Nó có thể khiêu khích một số nước, nhưng chúng tôi sẽ không gặp trở ngại gì. Biển Nam Trung Hoa thuộc về Trung Quốc. Hãy xem người nào dám thách thức điều đó”.

Trung Quốc cho thấy ngày càng kiên quyết sử dụng ưu thế vượt trội trên vùng biển giàu tài nguyên và có vị trí chiến lược quan trọng, vùng biển mà một số nước láng giềng tuyên bố chủ quyền.

 

Giáo sư Zhao đã lầm khi tuyên bố như thế, vì sự kiện nước Nga cắm cờ dưới đáy biển Bắc Băng dương là dựa trên cơ sở thềm lục địa liên tục từ nước Nga theo dãy núi ngầm Lomonoxov. Mặc dù vậy, Đan Mạch đang lên tiếng khẳng định rằng dãy núi này thuộc lãnh thổGreenlandcủa họ. Cuộc đua này đã kéo cả Mỹ, Anh, Canada tham gia vì băng tan đã làm cho điều kiện tiếp cận Bắc cực thuận tiện hơn trước, nơi mà dự đoán có một số lượng rất lớn những nguồn tài nguyên quan trọng.

Luật Biển hiện nay trao cho các quốc gia một vùng kinh tế rộng 200 hải lý tính từ đường biên giới trên bộ của họ. Vùng này có thể được mở rộng tới nơi mà một nước có thể chứng minh cấu trúc của thềm lục địa tương tự cấu trúc địa chất trong lãnh thổ của nước đó. Như vậy, Chỉ có Việt Nam, Malaysia, Indonesia, Bruney, Philippines là có thể thỏa mãn được những điều kiện của Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển đối với quần đảo Trường sa.

Tiếc thay cho Trung Quốc, từ lục địa xuống biển Đông chỉ là vực thẳm mà cấu trúc thềm lục địa bị chấm dứt và đổi khác về chất quá rõ. Có dãy núi, dải đất nào nối Hoa lục với Hoàng sa – Trường sa đâu mà đòi chủ quyền “… lịch sử, không thể tranh cải” để rồi ngụy tạo chứng cớ, tung tin giả dối và dùng vũ lực để…ăn cướp, trấn lột nhằm tạo ra cơ sở “hợp pháp” theo ý đồ bá đạo.

Học giới phù trợ cho “cái đầu bò mộng” đang gằm mặt giương đôi sừng gọng kìm hung hăng húc xuống phương Nam, liệu có còn sở cứ gì giúp cho “cái lưỡi” ngoài biển Đông đang ngắc ngoải kia không? Hay lại chỉ có một “bài học” cũ muốn mang ra “dạy lại” ViệtNamđể chuốc lấy ô nhục muôn đời ? Chắc chắn rằng họ chẳng thể chơi dại ngoài việc dụng kế tằm ăn dâu, làm suy kiệt nền kinh tế lân bang buộc phải lệ thuộc toàn diện và mua chuộc sự đồng thuận của họ bằng kế sách đàm phán song phương.

Ngoài âm mưu dùng cảng Khe Gà, Bình Thuận để “sói gửi một chân vào nhà thỏ” qua việc đầu tư cho TKV khai thác bô-xít và chân thứ hai do “nhà đầu tư” Quảng Liên đặt lên hơn 500 ha có 23 ha cảng biển chuyên dụng ở xã Bình đông thuộc huyện Bình sơn, cạnh Dung Quất, Quảng Ngãi- nơi mà vừa mới đây rộ lên tin “thú lạ” xơi hết hàng chục bộ thủ cấp và nội tạng chó nhà trong một đêm, song đến nay vẫn không có kết luận.

Hai điểm quan yếu này nếu để cho đối phương đầu tư hay thuê mướn dài hạn sẽ chính là cột mốc tranh chấp chủ quyền biển Đông ngay trước hiên nhà. Nên việc giữ được toàn vẹn chủ quyền trên bờ biển Nam – Ngãi sẽ giúp cho đời sau còn có cơ thu hồi lại Hoàng sa khi nước nhà phát triển và đại bá suy tàn, ngược lại ta sẽ mất tất cả.

Nói như vậy, để nhắc nhớ một hiện trạng rằng xen kẽ vào dải cát dài ven biển từ Chân mây qua Ngũ Hành Sơn tới Tam kỳ, từ rừng Phú Giáo ở Bình dương đã cho thuê tới rừng sinh quyển Cần Giờ cũng đã chấp thuận đầu tư (chỉ 65 triệu USD); và còn cả những vị trí sinh tử khác ven biển Bà Rịa, Vũng Tàu, Côn đảo hay suốt dải cát qua các cảng Sa Huỳnh, Đà Di, Đà Nông,… cũng phải lưu tâm.

                      Sài gòn, ngày 15/07/2011.

    Dâng tặng bà con ngư dân Bình sơn – Lý sơn.

                                                                                                                 ĐOÀN NAM SINH

Advertisements

113 responses to “BÌNH SƠN –LÝ SƠN VỚI HOÀNG SA – TRƯỜNG SA: ĐẦU BÒ THỤT LƯỠI.

  1. Tem! Bài của bác Đoàn Nam Sinh luôn gợi nhiều cảm hứng để còm hầy! Em xin copi về để nghiền cái đã, hi hi!

  2. Dù chưa xem hết nhưng tôi cũng phải nói rằng đây là một công trình nghiên cứu rất nghiêm túc. Cũng giống như “Về Đông sơn- Hùng vương” muốn hiểu được không thể đọc một phát hiểu ngay được.
    Bác có thể gửi bài này cho một tờ báo nào có uy tín, để ở đây nó phí đi.

  3. Hôm trước ngồi với một bác ở Hải học viện Nha Trang em cũng có nghe đại khái cái ý này nhưng cũng chưa thấm. Nay đọc đi đọc lại bài này có lượm thêm ít chữ nhưng chắc phải hồi nào ngồi uống với nhau mấy ly bác nói em nghe thủng hơn. Bác Sinh nhạ 😀

  4. Vừa đọc vừa nghĩ , đọc xong còm của mấy bác mới thấy mình ……. đúng ! Nghĩa là Chả hiểu gì sau khi đọc bài của bác ĐNS ! Càng đọc càng rối.
    Vậy tại sao nhân dân tụ tập thể hiện toàn vẹn lãnh thổ thì bị xua đuổi, bắt bớ ? Không lẽ lãnh thổ ấy không phải của VN ?
    Theo lẽ thì người ta không dùng tài liệu xưa để khẳng định chủ quyền mà dùng kết quả của ủy ban biên giới qua đàm phán với hàng xóm. Theo quy luật của chủ nghĩa mác – lenin thì vật chất luôn biến đổi theo thời gian và không gian. Vậy nên Ải Nam quan khi xưa Nguyễn Trãi khóc tiễn cụ Nguyễn Phi Khanh là của Việt Nam, nay có thể không phải. Vì vậy Hoàng Sa xưa có thể Vua quan nhà Nguyễn coi là của VN nhưng ông vua này cõng rắn cắn gà nhà nên chưa chắc việc coi đảo HS của VN là đúng, bây giờ chúng ta chỉ tin vào đảng , đảng nói đúng là đúng ! Chớ nên tin vào tài liệu của đế quốc phong kiến thối nát, bác ạ.

    • “Ải Nam quan khi xưa Nguyễn Trãi khóc tiễn cụ Nguyễn Phi Khanh là của Việt Nam, nay có thể không phải”
      Nói như bác thì rồi đến chỗ chả biết VN có phải là của VN nữa hay không, hay là có thể là không phải …
      Huhu …

    • Đúng đúng, ta chỉ tin vào luồng lạch do dân chài mò ra và hải đồ do các dân chài cụ truyền lại.
      Đảng ta là đảng của dân mà, ổng có đàm phán đâu. Chỉ có đặc phái viên đi sứ. Mà ta có nói gì đâu, chỉ có họ to mồm nói linh tinh thôi.
      Chuyện xua đuổi bắt bớ là vì….nhân dân chống người thi hành công vụ. Chỉ có điều là công vụ của ai giao, coi chừng bọn địch nó chui vào đấy.
      Biên thùy là chuyện thiêng liêng, chẳng ai có quyền làm mai một. Chúng nó có cướp được thì cũng phải trả lại thôi.

  5. Bác ĐNS viết bài công phu quá! Nhưng tôi e rằng thờii kỳ phụ thuộc ngoại bang theo chu kỳ đang bắt đầu đấy bác ạ.
    Hình như câu “Nam quốc sơn hà Nam đế cư” luôn đúng. Đất Nam chỉ để cho Vua Nam ở, còn Dân nam thì đợi đấy. Vì thế mà Việt Trung đã có một thỏa thuận là : Các Vua Quan Nam cứ yên tâm mà trị vì, có 4tốt và 16 chữ vàng ủng hộ nhưng với điều kiện là phải bóp mồm bóp miệng Dân Nam. Họ đã làm được điều đó và chả chóng thì chầy, chúng ta lại trở thành chư hầu như ngàn năm trước mà thôi.
    Ô hô!
    Nước ấy non kia nhìn mà thảm
    Vua nọ quan này ngó buồn tênh.
    Vận đất theo trời coi khó cưỡng
    Thái bình chi một cuộc bão giông.

  6. Lại nói về Đoàn tiên sinh sau khi dâng thập tứ trảm sớ lên đấng kim thượng, tuy buồn bã ra về nhưng mà lòng vẫn còn chút hi vọng vào sự anh minh của ngài.
    Vừa ra khỏi cung đập ngay vào mắt tiên sinh là 1 cảnh tượng hãi hùng, mấy chục con người tự phát tụ tập bị đám nha lại nhà nước dùng dùi cui hốt trọn lên mấy chiếc xe bịt bùng…
    Nhìn cảnh ấy tiên sinh bất giác thở dài, tụt quần đái 1 phát xuống lòng đường rồi ngửa mặt lên trời khóc 3 tiếng và kéo quần đi thẳng.
    Chớp mắt chỉ nghe tiếng gió vù vù và hình bóng tiên sinh mất dạng

    • em xinh: thời xưa có đấng kim thượng, đời nay có không?

      e rằng đấng kim thượng nằm trong cái thập tứ đó?

    • Em xinh: ngày hôm sau khắp nơi treo bảng truy nã Đoàn tiên sinh vì tội đái ngay cạnh biển cấm đái bậy treo ở mọi chỗ…

      • khổ thiệt Đoàn tiên sinh, thượng thông thiên văn, hạ tri địa lí ..vậy mà cái phần trung tri nhân sự lại có vẻ kém…cái biển gần Ủy ban ghi rõ : Cấm, không đái bậy ở đây.Sau 1 hồi nập nuận tiên sinh cứ hồn nhiên vì tưởng biển làm ra để cấm bọn không đái bậy .Chính cái sự nhập nhèm tối nghĩa ni mới là chỗ mần ăn của bọn Min đơ, Min toa đời mới.

        • Chít cười anh giai Cú này.
          Số là gần cổng cơ quan có biển to, ghi rành mạch: CBCNV & ND ra sức bảo vệ danh hiệu cơ quan văn hóa. Ác một nổi là cơ quan lớn thì biển lớn, chắn xéo tầm nhìn để người qua kẻ lại đều lưu tâm ra sức. Chưa đầy năm cái cuộc vận động ấy, chân trụ mục rã vì có chỗ cho bọn chó hoang đánh dấu và dân quá chén núp lùm.
          Trong số nhân dân cũng có khối người thấy bảng xiêu chữ lệch, nhưng chưa kịp khắc phục thì gió qua đổ kềnh. Bảng ra sức bảo vệ đổ từ lâu, nhưng danh hiệu cơ quan vưỡn còn được lâu. Chỉ các lão bợm nhậu tiếc rẻ không còn chỗ giải bày tâm sự.

        • Bác Cú nói em vẫn không hiểu. Thế cuối cùng thì Cấm không được (làm gì đó) nghĩa là được làm hay vẫn là không được làm? 😀

  7. bài của anh Đoàn Nam Sinh công phu thật,em nghĩ anh KuA gửi sang bên anh Ba Sàm đi cho nhiều người đọc!
    Cảm ơn con ong chăm chỉ Đoàn Nam Sinh!

  8. Bài viết thật công-phu và giá-tri. Cám ơn Bac Đoàn Nam Sinh.

  9. Chưa bao giờ em đọc một bài khảo cứu mà lại bồi hồi rơm rớm nước mắt như thế này cả, bác Đoàn Nam Sinh ạ! Những dòng huyết lệ này thật xứng để dâng tặng bà con ngư dân ta; em ơn bác Sinh thật nhiều!

  10. Cảm tạ Chinook@, Đồ Trọc, TP, LVH, HL, PV, EX,… Vâng, chung một tấm lòng.

    Riêng em xinh, không phải chỉ có 14 mà còn có thể nhiều hơn một chút. Tất nhiên là đấng bậc không có trong số đó.
    Dễ gì mình lên được tới bệ rồng như các sứ quan. Mà lên đó để ra đường mới đái thì tức bụng lắm.
    Nhất là không đái theo cái xe về bến kia được.
    Ngày xưa đi biểu tình bị bắt quăng lên xe GMC chở lính trận, anh em SVHS nói là bị hốt lên xe cây. Đánh đập chút chút nhằm gì. Nào là xe vòi rồng thuốc tím, nào là lựu đạn cay, ỉa, mửa, rồi phi tiễn, dùi cui, cuối cùng là xỉa súng bắn thẳng còn chưa nhằm gì.
    Kể ra mấy tuần qua bà con được nhậu đặc sản tràn cả mắt/mãn nhãn. Ban đầu là món Bắc: khoai vần lửa rơm, tiếp theo là lợn Mường cắp nách,… Bữa rồi được nhậu món Nam, bò xé phay trên đường rầy, bồi thêm món giã giò môi mắt,…
    Slogan Bác Hồ nêu: độc lập tự do hạnh phúc mà sao ai đó được phép xúc phạm quyền tự do thân thể của công dân nhể ? Chắc là bọn ấy của nước anh em nó trà trộn vào thôi.

    Anh Đồ à, iem nghi anh đang say đấy, không phải anh đồ tỉnh. Cái thời mà
    anh nói nó đã khởi đầu từ lâu. Thời…tám hoánh.
    Bây giờ anh cứ mở TV xem, phim ảnh, quảng cáo bệnh viện,…toàn của ai đấy. Iem cứ tưởng mình không còn ở trong đất nước mình, trên bàn chân của mình.
    Liêu xiêu và bay biến đúng như EX tả. Chung quanh tù mù hơn sương sa.

  11. Học theo Ly HB cũng in ra để đọc cho kỹ. Có lẽ tác giả đã mất khá nhiều thời gian cho bài viết công phu này.
    Cảm ơn bác Đoàn Nam Sinh với bài viết và chú Cua đã giới thiệu tới mọi người.

  12. Mần thơ khen tặng bác Đoàn
    Nam Sinh lí khỏe, viết toàn bài hay
    Luận chứng rõ như ban ngày
    Mà Trển vẫn cứ giả ngây, giả mù
    Tây nguyên.. nó lập chiến khu
    Phía bắc, thuê đất, lính vù vù sang
    Đến khi tất cả sẵn sàng
    Mười sáu chữ vàng… chúng trả lại ta
    “Còn đâu, bốn biển là nhà
    Bốn phương vô sản đều là anh em” ?

    • Anh Giai Cú mần thơ ra thơ, Cua nhẩy ?
      Thế nên động lòng, gõ ngay mấy dòng đáp lại.
      Kính tặng anh Giai Cú ađỉn/số dách.

      Vô sản là chuyện nằm mơ,
      Cứ xưng như thế giả vờ anh em.
      Nước Tàu ngày có ba đêm,
      Đêm ôm tư bổn, đêm thèm công nhân,
      Đêm kia chuyển hóa dần dần,
      Mốt mai thành một Đại Tần thứ hai.

      Nác ta mới thật kỳ tài,
      không chơi tiền mặt, chỉ xài tiền âm.
      Xin vay ký nhận ầm ầm,
      Đời sau sẽ có hàng ngâm trả dần.
      Mất còn là chuyện của dân,
      Tiền quan ký thác khắp ngân hàng ngoài.

      Bốn vàng bốn tốt sau quay,
      Nhìn nhau vẫn cứ tao mày mày tao.

  13. Bác Đoàn quả là cao tay, viết một bài thế này quả là quá sức đối với tụi trẻ bọn em.
    Em kính bác một ly cà phê Trung Nguyên!

  14. Tạo hóa vốn đã phân chia biên giới cho mỗi dân tộc.Chiến tranh đã khiến cho biên giới của mỗi Quốc gia luôn luôn thay đổi theo cả hai chiều.Dân tộc nào không đoàn kết để giữ gìn bờ cõi thì dân tộc đó sẽ trở thành “người thiểu số” trong lòng một Quốc gia khác.

    • Thế thế, nhắc nhau mà giữ, khéo lại thành khu tự trị dân tộc Kinh đấy.

      • Thế dân Êđê, Bana, M’nông … không có khu tự trị sao bác Đoàn?

        • Đấy là các dân tộc anh em, cùng là đồng bào cả mà, ai lại đòi tự trị vì ai cũng được trị như nhau.
          Chỉ khi nào mà có khu tự trị như đã nói thì có thể họ chia thêm dăm chục tiểu khu cho cái đồng bào nó tan luôn.

          • Cái này gọi là chia để trị phải không bác?

            • Là thế này đây.
              Năm 1971, ĐCSTQ do Mao Trạch Đông chủ trì, đã triệu tâp Đại hội đại biểu các dân tộc thiểu số Đông dương tại Bắc kinh. Đại diện Tây nguyên Việt Nam, thủ lĩnh phong trào Fulro bấy giờ là Y Bham sang dự. Sau đại hội này TQ đã giữ ông ta lại vì không tán thành mưu đồ đại bá. Mãi cuối những năm 1980, nại cớ phong trào trong nước đã tan rã nên ông đòi về, TQ thủ tiêu luôn.
              Suốt thời gian giữ Y Bham làm con tin, TQ tiếp sức liên tục cho Fullro đòi tự trị, nhất là giai đoạn nắm được Kh mer Đỏ, hình thành một hành lang thông tin tiếp ứng xuyên biên giới.
              Mãi đến gần đây, các mối quan hệ vẫn duy trì, gây ngộ nhận vì sự vận động dày tréo giữa các phe nhóm thuốc phiện từ Shan, Quốc Dân Đảng Chiêng Rai đến Vàng Pao,… rồi Tin lành DEGA theo Mỹ với Fulro Pháp và Các DTTS Đông dương do Bắc Kinh lèo lái.
              Chẳng những chia để trị mà chia để cướp, đồng hóa và sát nhập như Duy Ngô Nhĩ.
              Nghe hơi nồi chõ thế thôi, chứ chuyện giao thiệp thì đã có tập lãnh tài sáng, anh Cua ạ.

              • Em nghĩ chơi với anh bạn quý 16 chữ vàng này thì dù bị đồng hóa, sáp nhập như Duy ngô nhĩ hay độc lập như kiểu Bắc Hàn thì cũng khốn nạn cho dân như nhau cả thôi bác ạ. Chỉ có một số sâu bọ là được phè phỡn thôi bác nhỉ?

      • Đã chắc gì có khu tự trị hả bác.Chỉ sợ bị xé thành hai huyện,nửa trên sáp nhập với Lào,nửa dưới sáp nhập với Campuchia thành hai tỉnh thôi.
        (Nhưng phải gọi là dân tộc Việt mới chính xác bác ạ.)

    • Dân tộc mình đoàn kết nhất thế giới rồi còn gì nữa bác. Một số người còn đoàn kết với cả nước lạ đó?

  15. Sông Trà, Cổ Luỹ chổ Ct tắm hồi còn nhỏ đó, hihi.
    Mà các bạn cứ lo biển đảo hoài, chuyện đó có thể vô tư vì…
    1. Biển ta là biển bạc. Cho tụi loạ chút bạc đáng kể gì.
    2. Địa cầu đang ấm dần lên, băng tan, nước dâng, vả lại Đoàn tiên sinh tụt quần đái thêm thì mấy cái đảo tụi loạ giành cũng bị ngập thôi.

    • Hình như sông Trà khúc và Trà bồng là 2 sông khác nhau, chẳng biết bác Choi tắm ở sông nào? 😀
      Còn chuyện biển đảo, so với rừng đầu nguồn hay bô xít Tây nguyên, hay chuyện công dân TQ vào VN làm ăn buôn bán thoải mái ngoài vòng quản lý thì chưa biết cái nào nặng, cái nào nhẹ, nhưng có lẽ làm được cái gì thì làm cái đó chăng?

    • Không lo ngập nhé, Tp SG, HN càng ngập thì các dự án thoát nước đã được TQ thầu sẽ thi cộng càng chậm… và quan ta càng được mầu.
      Nếu băng tan, ta đái biển dâng lên, lúc đấy ai có tầu ngầm to sẽ làm chủ đáy biển dù có phải đội cái gì lên đầu.
      Chỉ sợ dân đồng bằng mất ruộng lên tây nguyên không cấy lúa vào ao bùn…đỏ được. Tội !

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s