Thế chấp

Tôi không nhớ ai đó có lần kể với tôi chuyện anh vay tiền ngân hàng để mua cái ôtô con chạy tắc xi. Đại loại là anh muốn vay đâu như bốn, năm trăm triệu gì đó. Qua mai mối, anh được một ngân hàng đồng ý nhận thế chấp ngôi nhà của anh. Đến ngày hẹn, ngân hàng cử một tay nhân viên xuống để thẩm định.

Trà thuốc xong xuôi, tay nhân viên đi một vòng, nhòm nhòm ngó ngó rồi phán “hạn mức vay của anh chỉ có ba trăm triệu thôi”. Y giải thích nhà của anh có 50 mét vuông, khung giá đất ở chỗ anh là 10 triệu, ngân hàng chỉ cho vay chừng 50% giá trị tài sản. Anh hơi cáu, song vẫn phải ngọt nhạt “đất ở đây người ta đang trả năm chục một mét đấy”. Tay nhân viên lạnh tanh “Thế thì ông bảo đứa nào mua giá ấy mang tiền đến cho ông vay. Đây làm việc theo văn bản của nhà nước”.

Tôi chẳng nhớ rồi sau anh phải thêm thắt gì để tay nhân viên nọ vận dụng linh hoạt các văn bản nhà nước cho anh vay số tiền anh cần, nhưng nhớ được một điều rất hiển nhiên rằng khi anh cầm của người khác cái gì, hay nói một cách khác, khi người ta giao cái gì cho anh thì anh phải giao lại cho người ta một cái khác tương đương hoặc tương ứng để làm thế chấp. Đó là một nguyên tắc xưa nay vẫn vậy trong cuộc sống. Tuy nhiên trong đời, nhiều khi tưởng vậy mà không phải vậy.

Dễ thấy nhất là chuyện VNS. Bằng cách thế chấp nào đó, VN đã có được mấy trăm triệu USD, đó là bình thường. Chuyện không bình thường là ở khúc sau, khi VNS được giao mấy trăm triệu đô đó để xài. Nếu nhìn vào nỗi truân chuyên của anh bạn tôi trước khi được cầm trong tay mấy trăm triệu VNĐ hẳn ai cũng phải nghĩ rằng các lãnh đạo VNS chắc phải làm nhiều việc và phải thế chấp nhiều thứ lắm mới được cầm mấy trăm triệu USD. Việc đó có hay không, nếu có thì họ đã thế chấp những gì thì tôi, một dân đen (mà tại sao lại là đen nhỉ?), không thể nào biết được, mà chỉ có thể suy đoán hoặc suy diễn lung tung khi giờ đây chuyện VNS đã trở nên lùm xùm, ví dụ nhìn vào những thứ ta có thể lấy lại, hình như chỉ là vài lời xin lỗi cùng lời hứa sẽ rút kinh nghiệm, thì ai giàu trí tưởng tượng tới đâu cũng khó hình dung nổi người ta đã thế chấp cái gì.

Chuyện cũng không khác nhiều ở những quả đấm thép khác. Những khối tài sản khổng lồ của nhà nước, thực chất là của toàn dân vì chẳng có lãnh đạo nào tự mình làm ra hay mang của dòng họ mình góp vào mà thành, đã được trao cho những vị đại diện vốn nhà nước mà không mấy ai biết được họ đã ngồi vào vị trí đó bằng những khả năng và tài cán gì để ít nhất có thể tạm coi đó như là một thứ thế chấp. Chỉ đến khi mọi việc đổ bể trước công luận thì mọi việc đã an bài, người gây ra chuyện đã hạ cánh an toàn hoặc cùng lắm thì cũng chẳng còn gì để mất vì tài sản toàn đứng tên người khác, người mất trắng cuối cùng vẫn là ông chủ, là người trả tiền trong mô hình cơ chế Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, Nhân dân làm chủ.

Chúng ta đang cùng nhau xây dựng CNXH theo nỗi khát khao chung của toàn dân tộc nên có lẽ sẽ không ăn phải bả của bọn tư bản giãy chết, nơi các tập đoàn là tiền riêng của các tên trùm cá mập nên chẳng bao giờ chúng chịu để cho những người có lý lịch trong sạch, đạo đức sáng ngời (có xác nhận của địa phương, etc…) mà không có tài sản, không già đời trong kinh doanh nắm giữ tiền, điều hành tiền của mình. Và cũng không lạnh lùng tàn nhẫn như chúng, không được việc hay tệ hơn, làm hỏng việc là coi chừng. Ta khác, thương người như thể thương thân …

Dân mình kể ra không được vui tính và rộng rãi bằng dân Bắc Triều tiên, nơi hàng trăm ngàn người nhảy múa và ca ngợi vị đại tướng trẻ nhất thế giới, hồn nhiên và vô tư đặt sinh mệnh của mình và của cả dân tộc vào vị tướng đó, người sẽ thành ông chủ (thực chất) của họ nay mai. Nhưng dẫu sao dân mình cũng không quá hẹp hòi và hay xét nét. Tuy nghèo nhưng vẫn khá hào phóng, hơn khối thằng giàu mà keo.

 

Tháng 11/2010.

 

 

 

 

 

Advertisements

25 responses to “Thế chấp

  1. Cua đồng đã từng đi chăn cừu bao giờ chưa ? Ấy là hỏi việc coi người ta chăn cừu trên phim ảnh đó ? một đàn cừu vài trăm con to … đùng , nhưng chỉ cần một người và một chó ! OK !
    Ngày xưa có câu :
    ” … bao giờ dân nổi can qua … ”
    Nhưng ngày nay đô thị hóa hết rồi, lấy đâu ra lá đa nữa mà quét ?????
    vậy nên đàn cừu mãi là đàn cừu !

  2. Đề nghị anh Cua lập ngay công ty đòi nợ thuê!

  3. Bác lại thế nữa rồi. Nước ta còn nghèo, trải qua bao cuộc chiến tranh, thiên tai tàn phá lại bị các thế lực thù địch thường xuyên tìm cách chống phá…

  4. À quên, phát biểu xong chưa? Xong rồi thì cứ thế mà làm. Nhá, nhá, thế…

  5. “Chúng ta đang cùng nhau xây dựng CNXH theo nỗi khát khao chung của toàn dân tộc nên có lẽ sẽ không ăn phải bả của bọn tư bản giãy chết, nơi các tập đoàn là tiền riêng của các tên trùm cá mập nên chẳng bao giờ chúng chịu để cho những người có lý lịch trong sạch, đạo đức sáng ngời (có xác nhận của địa phương, etc…) mà không có tài sản, không già đời trong kinh doanh nắm giữ tiền, điều hành tiền của mình. Và cũng không lạnh lùng tàn nhẫn như chúng, không được việc hay tệ hơn, làm hỏng việc là coi chừng. Ta khác, thương người như thể thương thân …”

    Viết thông minh thật !

    • Các bác cứ xúm lại nói xấu, bôi nhọ các cán bộ. Câu chuyện bác kể ở đầu bài viết này là hoàn toàn bịa đặt, không thể có những chuyện như thế. Mà cho dù có cóđi chăng nữa [nhắc lại là chỉ ví dụ thôi chứ trong thực tế không thể có] thì mình cũng viết sao cho nó tu từ một chút, không thể để các thế lực thù địch lợi dụng, xuyên tạc, truyên truyền chống phá công cuộc xây dựng… 😀

    • Bác nói thế làm em ngại quá.

  6. Kém may mắn cho em là lý lịch em đen thui, không được làm công chức nhà nước, không được hưởng nhờ cái phần rộng lượng, bao dung. Em đang làm thuê cho cái bọn tư bản giãy chết, bọn này đúng như bác Cua nhận xét, cực kỳ phản động và tàn nhẫn đến lạnh lùng. 😀

  7. Cái gì cũng của nhân dân
    nhưng ngân hàng và kho bạc
    là của nhà nước.
    Cho nên VNS
    họ đâu tiêu tiền của dân.

  8. đọc bài này có cảm giác là anh Cua phải rưng rưng khi viết những dòng cuối cùng hè!

  9. Cho vay thế chấp, làm ăn thua lỗ thì tài sản mất trắng trong tầm tay.
    Ngân hàng họ khôn lắm, chỉ cầm cố đến 50% theo đánh giá, mà thời gian vay toàn bị thắt chặt nên rủi ro là điều khó tránh khỏi.

  10. Vay vốn thì dễ ợt, chỉ cần cho chúng 300K/5 triệu là làm nhanh cái vèo
    Chỗ Ct dạy, trường có khoảng 50 GV mà tiền vay khoảng một tỷ hai.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s