Chuyện thời sự

Chuyện luật sư Cù Huy Hà Vũ bị bắt từ mấy hôm nay đã trở nên hot trong thế giới mạng. Ngoài các báo chính thống gần như chỉ đăng tin do bên công an cung cấp, thì các báo mạng, các diễn đàn và blog lâu nay vẫn quan tâm đến thời sự và chính trị hầu như đều lên tiếng, với nhiều sắc độ cảm xúc khác nhau.

Tôi không có ý định tổng hợp những gì người ta đã viết đầy trên mạng, nhưng để dễ dàng cho việc nói lên suy nghĩ riêng của mình, tôi muốn tóm tắt lại thành mấy nét chính.

Thứ nhất, tất cả đều đồng thanh gọi toàn bộ câu chuyện khám xét, tạm giữ, tạm giam, khám nhà v.v… là những trò này trò nọ với những lời lẽ hết sức nặng nề.

Thứ hai, không một ai tin vào những điều đã được cơ quan an ninh đưa ra và các báo chí chính thống đăng tải dùng làm căn cứ cho việc bắt giữ này, với lý do những gì công an tìm được cho đến bây giờ đều đã được công khai đăng trên mạng, một số cả trên báo mạng chính thống, một số khác đã được gửi tới các cơ quan chức năng.

Và từ hai điều trên là những bình luận, suy diễn, đồn đoán xung quanh câu chuyện bắt luật sư CHHV và về rất nhiều chuyện khác. Một số bài viết đã nhân sự kiện này, sau khi đã bình luận và suy đoán chuyện này nọ, đã yêu cầu hay đòi hỏi phải thay đổi cái này hay từ bỏ cái kia, thậm chí nhiều bài còn đi xa hơn nữa.

Nhưng theo ý nghĩ của tôi, một người dân bình thường, thì chuyện chẳng có gì đáng ầm ĩ đến thế.

Thứ nhất, có thể nói những người chỉ trích việc bắt luật sư CHHV là ít hiểu biết về cuộc sống, cả trong sách vở lẫn đời thực. Nếu chịu khó đọc những truyện ngắn, các phóng sự viết về đề tài an ninh của các nhà văn trong ngành an ninh, ta sẽ thấy rằng để bắt được tội phạm cùng tang vật nhiều khi rất khó khăn và nguy hiểm, thêm vào đó, việc bắt giữ phải hạn chế hết mức các ảnh hưởng tới những người xung quanh. Vì thế nên mới có khái niệm “biện pháp nghiệp vụ” hay “động tác nghiệp vụ”, chẳng hạn dàn xếp một vụ gây gổ hay quẹt xe với đối tượng để đánh lạc hướng đối tượng và có lý do tạm giứ đối tượng một cách kín đáo, an toàn. Còn trong thực tế, để bắt quả tang những đối tượng ranh ma xảo quyệt như bọn buôn ma tuý chẳng hạn, thì đôi khi việc kín đáo nhét vào túi chúng vài tép hêrôin hoặc bí mật đánh rơi vài gói nhỏ lúc đang giằng co với đối tượng để về sau làm tang vật là những việc chẳng đặng đừng. Nhìn ra thế giới, qua các phim ảnh về đề tài chống tội phạm thì cảnh sát Pháp, Mỹ đôi khi cũng hành động như vậy.

Nói như vậy để thấy rằng mỗi ngành nghề đều có những nghiệp vụ riêng, và ngành an ninh cũng vậy. Sử dụng biện pháp nghiệp vụ nào là việc của họ, sử dụng hợp lý hay không, hay có bị ảnh hưởng bởi bệnh nghề nghiệp không, nếu không phải là chuyên gia trong ngành mà vẫn lên tiếng phê phán, thậm chí còn đòi dạy họ phải thế nay, phải thế khác là không thỏa đáng.

Tiếp đến là chuyện nhiều người cho rằng bắt luật sư CHHV là sai. Nói như vậy chẳng qua chỉ là nói cho sướng mồm. Bởi nếu có một cái sai, cái vô lý rõ như vậy, ai cũng thấy thì không có lý gì những người có trách nhiệm lại không thấy. Chỉ có ngược lại, nhiều cái chỉ có những người có trách nhiệm biết mà mọi người không biết, nhưng vì những lý do nào đó, như lý do bí mật nghiệp vụ chính trị chẳng hạn, mà không thể nói thẳng ra được. Thành ra số đông mọi người bây giờ đang ở trong tình trạng không biết những cái sâu xa, chỉ nhìn và biết được những cái bên ngoài rồi nói lung tung, suy diễn tùy tiện. Theo tôi, khi không biết được mọi chuyện một cách đầy đủ và thấu đáo thì không nên bình loạn, nhất là khi không có một tí nghiệp vụ chính trị và trình độ chính trị gì (như tôi chẳng hạn). Cũng nhân nói về chính trị, xin trích hai đoạn mở đầu Hiến pháp 1980 và Hiến pháp 1992 để mọi người làm quen dần với các văn bản pháp luật.

Trích lời nói đầu Hiến pháp 1980:

“Trải qua bốn nghìn năm lịch sử, nhân dân Việt Nam lao động cần cù, chiến đấu dũng cảm để dựng nước và giữ nước. Cuộc đấu tranh lâu dài, bền bỉ vì độc lập, tự do đã hun đúc nên truyền thống kiên cường, bất khuất của dân tộc ta.

Từ năm 1930, dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam do Chủ tịch Hồ Chí Minh sáng lập và rèn luyện, đi con đường của Cách mạng tháng Mười Nga, nhân dân ta đã lần lượt chiến thắng bọn đế quốc Nhật, Pháp, Mỹ và bè lũ tay sai của chúng, hoàn thành cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân, tiến lên làm cách mạng xã hội chủ nghĩa và xây dựng chủ nghĩa xã hội. Nước ta từ một nước thuộc địa và nửa phong kiến trở thành một nước độc lập, thống nhất và xã hội chủ nghĩa, một thành viên của Cộng đồng xã hội chủ nghĩa thế giới.

Năm 1945, sau khi quân đội Liên Xô đánh thắng chủ nghĩa phát xít, nhân dân ta đã làm Cách mạng tháng Tám thành công. Ngày 2 tháng 9 năm 1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn độc lập. Nước Việt Nam dân chủ cộng hoà, Nhà nước công nông đầu tiên ở Đông Nam châu á, ra đời.

(…….)

Sau khi miền Nam hoàn toàn giải phóng, nhân dân ta tiến hành tổng tuyển cử tự do trong cả nước, thực hiện thống nhất Tổ quốc. Tháng 7 năm 1976, nước ta lấy tên là Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Vừa trải qua ba mươi năm chiến tranh giải phóng, đồng bào ta thiết tha mong muốn có hoà bình để xây dựng Tổ quốc, nhưng lại phải đương đầu với bọn bá quyền Trung Quốc xâm lược cùng bè lũ tay sai của chúng ở Cam-pu-chia. Phát huy truyền thống vẻ vang của dân tộc, quân và dân ta đã giành được thắng lợi oanh liệt trong hai cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc chống bọn phản động Cam-pu-chia ở biên giới Tây Nam và chống bọn bá quyền Trung Quốc ở biên giới phía Bắc, bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của mình.

………….”

Trích lời nói đầu Hiến pháp 1992:

Trải qua mấy nghìn năm lịch sử, nhân dân Việt Nam lao động cần cù, sáng tạo, chiến đấu anh dũng để dựng nước và giữ nước, đã hun đúc nên truyền thống đoàn kết, nhân nghĩa, kiên cường bất khuất của dân tộc và xây dựng nên nền văn hiến Việt Nam.

Từ năm 1930, dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam do Chủ tịch Hồ Chí Minh sáng lập và rèn luyện, nhân dân ta tiến hành cuộc đấu tranh cách mạng lâu dài, đầy gian khổ hy sinh, làm Cách mạng tháng Tám thành công. Ngày 2 tháng 9 năm 1945 Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn độc lập, nước Việt Nam dân chủ cộng hoà ra đời. Tiếp đó, suốt mấy chục năm, nhân dân các dân tộc nước ta đã liên tục chiến đấu, với sự giúp đỡ quý báu của bè bạn trên thế giới, nhất là các nước xã hội chủ nghĩa và các nước láng giềng, lập nên những chiến công oanh liệt, đặc biệt là chiến dịch Điện Biên Phủ và chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, đánh thắng hai cuộc chiến tranh xâm lược của thực dân và đế quốc, giải phóng đất nước, thống nhất Tổ quốc, hoàn thành cách mạng dân tộc, dân chủ nhân dân. Ngày 2 tháng 7 năm 1976 Quốc hội nước Việt Nam thống nhất đã quyết định đổi tên nước là Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam; cả nước bước vào thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội, ra sức xây dựng đất nước, kiên cường bảo vệ Tổ quốc đồng thời làm nghĩa vụ quốc tế.

Qua các thời kỳ kháng chiến kiến quốc, nước ta đã có Hiến pháp năm 1946, Hiến pháp năm 1959 và Hiến pháp năm 1980.

Từ năm 1986 đến nay, công cuộc đổi mới toàn diện đất nước do Đại hội lần thứ VI của Đảng cộng sản Việt Nam đề xướng đã đạt được những thành tựu bước đầu rất quan trọng. Quốc hội quyết định sửa đổi Hiến pháp năm 1980 để đáp ứng yêu cầu của tình hình và nhiệm vụ mới.

……..”

(Nguồn: Cổng thông tin chính phủ, http://www.chinhphu.vn/portal/page?_pageid=578,1&_dad=portal&_schema=PORTAL&doctype=1)

Việc bàn tán của mọi người quanh chuyện LS CHHV, hay chuyện blogger Điếu cày bị tù vì trốn thuế trong khi nhiều người khác trốn thuế nhiều hơn thì không sao, hay chuyện v.v và v.v… tất nhiên là quyền của mọi người, nhưng theo suy nghĩ của tôi, cái đáng bàn hơn là cố làm sao đừng phạm vào những tội đã quy định trong các điều luật mà nhiều luật sư học hành ở nước ngoài, trình độ và hiểu biết về pháp luật hơn hẳn vẫn rất hay bị và đang bị ghép vào, đó là điều 79 và điều 88 trong Bộ luật hình sự.

Xin coppy hai điều trên ra đây để mọi người cùng đọc:

Điều 79. Tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân

Người nào hoạt động thành lập hoặc tham gia tổ chức nhằm lật đổ chính quyền nhân dân, thì bị phạt như sau:

  1. Người tổ chức, người xúi giục, người hoạt động đắc lực hoặc gây hậu quả nghiêm trọng, thì bị phạt tù từ mười hai năm đến hai mươi năm, tù chung thân hoặc tử hình.
  2. Người đồng phạm khác thì bị phạt tù từ năm năm đến mười lăm năm.

Điều 88. Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam

  1. Người nào có một trong những hành vi sau đây nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thì bị phạt tù từ ba năm đến mười hai năm:

a) Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân;

b) Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt, gây hoang mang trong nhân dân;

c) Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hoá phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

2.   Phạm tội trong trường hợp đặc biệt nghiêm trọng thì bị phạt tù từ mười năm đến hai mươi năm.

(Nguồn: http://vi.wikisource.org/wiki/B%E1%BB%99_lu%E1%BA%ADt_H%C3%ACnh_s%E1%BB%B1_Vi%E1%BB%87t_Nam_s%E1%BB%ADa_%C4%91%E1%BB%95i,_b%E1%BB%95_sung_2009)

Tóm lại, quan điểm của tôi khi bình phẩm việc bàn tán của mọi người suốt mấy hôm nay là không nên loạn bàn những gì mà mình không thật hiểu biết, hoặc đòi hỏi những nghiệp vụ chuyên sâu rất xa với sở trường của mình.

Tháng 11/2010


Advertisements

31 responses to “Chuyện thời sự

  1. Nhưng xét ở một khía cạnh nào đó, ai dám đảm bảo rằng cái “nghiệp vụ” mà ngành an ninh áp dụng lại hoàn toàn công tâm, lại không xuất phát từ một động cơ chính trị nào đó?

    • Và cũng không ai dám đảm bảo rằng cái “nghiệp vụ” mà ngành an ninh áp dụng lại hoàn toàn không công tâm, lại xuất phát từ một động cơ nào đó 😀 . Nên tốt nhất là chỉ nói những cái không đòi hỏi nghiệp vụ.

  2. Tạm giữ chỗ đã.
    Nếu anh Cua xài bộ gõ tiếng Việt Unikey thì nó có sẵn chức năng chuyển mã đó anh, rất tiện lợi. Chỉ cần copy đoạn cần chuyển mã rồi click chuột phải vào biểu tượng Unikey, chọn “Công cụ”, chọn mã nguồn và mã đích, Nhấn “Chuyển mã”, rồi paste vào file cũ là xong!

    • Thanh kiu veri múc. Anh đã chuyển được theo chỉ dẫn của chú rồi. Bao giờ làm thủ tướng, việc đầu tiên anh làm là cử chú làm bộ trưởng bộ tinhọc (có bộ đó không nhỉ, nếu chưa có thì anh lập luôn bộ mới cho chú Tem) 😀

  3. Cả bài trên em chỉ thích đoạn này:
    “… cố làm sao đừng phạm vào những tội đã quy định trong các điều luật mà nhiều luật sư học hành ở nước ngoài, trình độ và hiểu biết về pháp luật hơn hẳn vẫn rất hay bị và đang bị ghép vào…”

    • Bác tiết kiệm quá, cứ thích thêm nhiều nhiều nữa vào, xả láng đi cho anh em mừng 😀

      • Cái vụ ghép ai vào tội nào nó cũng rắc rối lắm bác ạ. Một khi ý quan đã muốn thế thì có chạy đường giời 😀
        Tuy nhiên, em nghĩ rằng mọi người dân VN đều yêu nước nồng nàn- tinh thần ấy được coi là gia sản lưu truyền từ đời cha ông, nhưng cách thức biểu lộ có khác nhau (mà cái vụ khác nhau này làm rầy rà đây).

        • Thế nên mới có khái niệm “biện pháp nghiệp vụ”. Nghiệp vụ an ninh, nghiệp vụ chính trị, v.v… đòi hỏi trình độ cao lắm. Học nhiều, đi nhiều như luật sư CHHV còn chưa đủ trình độ, như ông Cù Huy Chữ, chú của LS CHHV nói: “…Tôi lấy ví dụ các bước đầu tiên bắt vì lý do quan hệ gái mại dâm, rồi sau đó chuyển sang kiểm tra máy vi tính rồi sau đó chuyển đến chuyện nói là chống người thi hành công vụ, rồi liên quan đến chuyện khám xét nhà, tôi có thể nói rằng những trình tự như vậy diễn ra trong xã hội chúng tôi mà tôi chứng kiến trong đời thì nhiều lắm. Các bước đi như vậy thì hết sức là rõ, nó đã nằm trong tầm hiểu biết của tôi… Cho nên tôi có thể nói một câu chung là như thế này, là tôi rất tiếc cháu Vũ không có được một vốn đời như ông Cù Huy Cận hay như tôi là chú nó đây. Chúng tôi thì quá hiểu!” (Theo http://dailyvnews.wordpress.com/2010/11/09/them-m%E1%BB%99t-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-n%E1%BB%AFa/)
          Thế thì dân đen, dạng như tôi thì biết gì mà bi bô 😀

  4. Học nhiều, biết nhiều, ngứa mắt nên nói nhiều.
    Nói nhiều nên va chạm nhiều.
    Đó là “bệnh” của mấy anh trí thức.

  5. vui cuoi tuan anh Cua nha!

  6. Việc tìm một cái cớ hoặc tạo ra một cái cớ để bắt là việc của cơ quan công an.
    Tuy nhiên cái cớ đó không được gây ra hậu quả xấu cho người thứ ba.
    Trong trường hợp cụ thể này tôi muốn bàn thêm hai ý :
    – Ông tiến sỹ luật viết rất nhiều bản kiến nghị với những lời lẽ hỗn xược,không biết ông có gửi tới các cơ quan chức năng hay không nhưng chỉ cần ông đưa công khai lên blog của mình thôi thì nó đã không còn là “kiến nghị” nữa,trong khi đó tôi thấy có rất nhiều các trang mạng khác cùng đăng,vậy thực chất nó là những tờ truyền đơn được núp dưới cái tên “kiến nghị” do vậy không cần phải dàn dựng tạo cớ nữa mà hoàn toàn có thể bắt ông ta ngay tại nhà vào bất cứ lúc nào.
    – Dù có thật hay không có thật thì việc đưa tin ông Vũ và bà luật sư Q …cũng là một việc vừa vi phạm pháp luật vừa vi phạm đạo đức xã hội.(tất nhiên trừ trường hợp bà Q là người của công an gài vào).

    • Theo đánh giá của riêng tôi thì báo chí nếu chỉ đưa lại tin do bên công an cung cấp thì đó là việc làm đúng. Còn bên công an khi đưa tin là đúng hay sai tôi không đủ trình độ để bàn.
      Còn việc có cần dàn dựng tạo cớ hay không thì tôi không dám bàn vì đó là nghiệp vụ của lực lượng an ninh. Có thể trong trường hợp này họ chưa cần tạo cớ, mà lại giữ được thêm một nghi can vì báo có đăng tin bà Q. sắp khởi kiện bên công an, hoặc đây cũng là một nghiệp vụ khác.

  7. Xưa :
    Da thưa quan, con vịt …
    Vịt làm sao ?
    Dạ , vịt có ( bỗng dưng con vịt thả cái chân co lúc nãy xuống ) … 2 chân ạ
    Vịt nào chả có hai chân ! láo, lính đâu, gông cổ nhốt vào đại lao !
    Nay :
    Bị cáo đã phạm tội ” lợi dụng kẽ hở luật pháp ” …
    Dạ,…

    Miệng quan trôn trẻ hay là muốn nói gian làm quan mà nói !

  8. Hôm nay qua ai bài cũng dài, ngày nghỉ cho đọc mệt nghỉ luôn phải không anh Cua 😀

  9. Có mỗi con chó con ngồi sát bức tường run sợ như van lạy mà có hai người cầm súng phát khiếp. Tội nghiệp con chó quá anh Cua ới 😀

  10. Đọc bài này mấy hôm nay. Định bàn nhưng lại thôi. Còm một cái vậy 😀

  11. Hơi ngoài lề một chút, trước đây em có đọc một bài của Nguyễn Tường Thiết [con của cố nhà văn Nhất Linh] có đề cập chút xíu đến nhà thơ Huy Cận. Nay nghe ông Cù Huy Chữ nói “tôi rất tiếc cháu Vũ không có được một vốn đời như ông Cù Huy Cận hay như tôi là chú nó đây” thì quả là chí lý vậy. Thế thôi chứ không biết chi để bàn.

    • Tôi chưa được đọc bài này, chỉ biết có mỗi bài “chân dung 100 nhà thơ qua cái nhìn của Xuân Sách”, trong đó cũng nói tới nhà thơ Huy Cận. Chẳng biết là ông XS viết chơi hay viết đùa về nhà thơ HC thế này:

      “7. Huy Cận
      Các vị La hán chùa Tây phương
      Các vị gày quá tôi thì béo
      Năm xưa tôi hát vũ trụ ca
      Bây giờ tôi hát đất nở hoa
      Tôi hát chiến tranh như trẩy hội
      Không nên xấu hổ khi nói dối
      Việc gì mặt ủ với mày chau
      Trời mỗi ngày lại sáng có sao đâu!”
      (Theo http://thocon.vnweblogs.com)
      Cũng chỉ biết thế thôi chứ chẳng biết bàn cái gì.

  12. thực ra cũng khó mà k bình luận anh nờ, nhưng em nghĩ cũng như anh hihihihi tức là đã bị bắt chắc là có tội rùi, mà đã có những biện pháp này nọ đương nhiên là các cơ quan chức trách phải suy nghĩ kĩ rùi vì đâu có phải chuyện đùa.
    Chỉ tội gia đình, vợ con anh ni thôi!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s