Sáng hôm sau, hơn 8 giờ chúng tôi mới khởi hành. Trời nắng đẹp cùng với giấc ngủ ngon lành hôm trước làm tôi phấn chấn, nhìn thấy cái gì cũng đẹp.
Công bằng mà nói thì Khánh hòa đẹp thật. Những rặng núi xanh, đồng xanh, biển xanh lung linh ánh vàng trong nắng sớm, như càng rạng rỡ hơn dưới bầu trời xanh thăm thẳm, xanh đến nao lòng. Có lẽ trong con mắt của những người lữ khách như tôi, Khánh hòa đẹp nhất trong các tỉnh miền Trung. Tôi nói “ trong con mắt của những người lữ khách ” vì những gì tôi thấy chỉ là từ trên đường quốc lộ. Có thể khi đi sâu vào những nơi nằm sâu bên trong, vùng sâu vùng xa, mọi thứ sẽ khác đi. Ai mà biết được?
Mặc cho tôi thả hồn vào cảnh đẹp hai bên đường và luôn tay chụp ảnh (vì chụp lúc xe đang chạy rất khó, ảnh hỏng rất nhiều, thường chụp 10 kiểu mới được 1 kiểu), cậu lái xe vẫn rất chú tâm vào chuyên môn. Những động tác khua tay, nháy đèn gần như liên tục để trao đổi thông tin với các đồng nghiệp lái xe tải. Thỉnh thoảng, tôi thấy những chiếc xe bình thường vẫn lao như gió lốc bỗng trở nên ngoan ngoãn lạ thường, đi rất thong thả thành hàng rồng rắn dài cả cây số. Rồi sau khi đi qua một chốt CSGT nào đó hay có “tín hiệu báo yên”, chúng lại ào ào tăng ga.
Xe đã qua đèo Cả, tiến vào đất Phú yên.
Tỉnh Phú yên nằm giữa 2 con đèo, theo tôi biết là lớn vào loại nhất của quốc lộ 1A, chỉ sau đèo Hải vân. Đó là đèo Cù mông ở phía bắc tỉnh và đèo Cả ở phía nam. Điểm cực đông (xa nhất về phía đông) trên đất liền của Việt nam nằm ở mũi Đại lãnh, trên khu vực đèo Cả là nơi giáp ranh 2 tỉnh Phú yên – Khánh hòa, nhưng tôi không rõ điểm đó thuộc tỉnh nào. Có lẽ vì nằm tách biệt như vậy nên tiếng nói của người Phú yên cũng khác. Tôi không phân biệt được tiếng Bình định hay Bình thuận, nhưng nghe tiếng Phú yên là tôi biết liền.
Phú yên, theo chữ của các cụ là giàu có và yên bình. Giàu thì tôi không rõ lắm, nhưng yên bình thì tôi cảm nhận rất rõ khi đi trên đường, qua những xóm làng, những cánh đồng lúa, vườn dừa bạt ngàn tràn ngập ánh nắng trải dài hai bên. Thi thoảng lắm mới thấy một chốt CSGT, với vài người CS đứng thờ ơ nhìn dòng xe qua lại. “Ban ngày CS ít khi lấy tiền lắm, nếu anh vi phạm là ăn giấy phạt thôi, khó xin lắm”. Cậu lái xe nói. Tuy thế ngày hôm đó chúng tôi vẫn phải dừng lại để các đồng chí “xét giấy” đâu như 2 lần ở Bình định và 1 lần ở Quảng ngãi.
Phong cảnh 2 bên cứ đều đều nên tôi không chụp ảnh nữa. Chẳng có việc gì làm, tôi bắt đầu nghĩ vẩn vơ.
Có đi trên đường trường mới biết nghề lái xe tải bị rất nhiều sức ép. CSGT rất ít khi hỏi tội xe con, trừ khi chúng đi quá láo. Có lẽ vì ngại đụng chạm, bởi những người có xe con thì thường phải là giời con, hay chí ít cũng phải hơn người thường, rất khó make tiền. Xe khách thì thường chủ xe đã lo sẵn, đi mãi đã thành dây rồi. Chỉ còn đám xe tải, trừ một số xe chạy đường dài thường xuyên, còn lại thì thường đi chuyến nào lo chuyến đó. Mà nói tới xe tải là nói tới quá tải. Rồi săm lốp, đèn còi không phải lúc nào cũng “sì tăng đa”, nên rốt cuộc, đoàn xe tải chạy ngược xuôi dọc đường chính là đàn bò sữa trên đường nhựa dành cho các đòng chí CSGT chia nhau vắt trên từng cây số.
Đã quá trưa. Chúng tôi dừng lại ăn trưa rồi đi tiếp. Xe vượt đèo Cù mông. Đỉnh đèo là ranh giới của 2 tỉnh Bình định và Phú yên. Rất nhiều xe khách lẫn xe tải dừng lại nghỉ trên đỉnh đèo. Loáng thoáng xen giữa các hàng quán ăn uống giải khát, bơm hơi vá vỏ là những cái quán nhỏ lụp xụp trông rất đáng ngờ chẳng biết bán cái gì, trong đó có những cô bé nghèo vải giàu son phấn đứng ngồi lấp ló. Chắc chắn cái tên đèo Cù mông không phải bắt nguồn từ mấy cô bé này vì tên đèo đã có từ thời xa xưa lắm rồi, nhưng từ khi nhìn thấy mấy cái quán đó, mỗi lần nghe thấy tên đèo Cù mông là tôi lại thấy… nhột.
Từ ngã ba Phú tài, cửa ngõ thành phố Quy nhơn trở ra Bắc hình như xe cộ bắt đầu đông dần. Làng xóm hai bên đường cũng xuất hiện nhiều hơn. Sang đến Quảng ngãi thì gần như làng xóm, thị trấn cứ san sát. Vừa ra khỏi khu dân cư này, đã lại thấy tấm biển báo vào khu dân cư kế tiếp. Cảm tưởng như Quảng ngãi có bao nhiêu dân thì có bấy nhiêu người ra làm nhà bên đường quốc lộ. Người xe nhộn nhịp, đi lại như mắc cửi. Những chiếc xe khách đường dài lao vun vút, bấm còi inh ỏi, lạng lách cứ như làm xiếc giữa đám đông như thể ở chốn không người. Nhìn tận mắt cảnh này, tôi càng khẳng định cảm nhận của tôi từ chiều hôm qua là đúng.
Ở thành phố hay vùng ven đô, nói tới “hung thần xa lộ” là người ta hay nghĩ tới những chiếc xe ben, một loại thùng sắt di động chở đầy đất cát, tung bụi mù mịt, chạy như điên bất chấp luật lệ và tính mạng người đi đường. Nhưng ra đường trường thì những chiếc xe khách đường dài mới đích thực là hung thần xa lộ. Từ những dòng xe cao cấp mang cái tên mỹ miều “hàng không mặt đất” để chỉ chất lượng phục vụ nhưng thực ra là chúng lao như máy bay trên đường bộ, đến những loại xe thương hiệu, xe dù, xe cỏ, tuy đẳng cấp, giá cả và chất lượng phục vụ khác nhau nhưng đa phần giống nhau ở một điểm là chúng chạy với một tốc độ kinh hoàng, chạy như không có ngày mai. Và chạy như thể chúng đang ở trên trời, nghĩa là coi như xung quanh chúng không có ai hết. Bởi thế nên con số hơn ba chục người chết vì TNGT mỗi ngày so với con số hàng chục ngàn hung thần xa lộ tỏa ra trên các ngả đường trong cả nước, đau xót thay, vẫn còn là may mắn. Cảm ơn Thượng đế và xin Thượng đế phù hộ cho tới ngày “người với người sống để yêu nhau”…
Trời đã về chiều. Những địa danh nổi tiếng của Quảng ngãi như Sa huỳnh, Đức phổ, sông Trà, núi Ấn lần lượt đi qua. Quảng ngãi là một tỉnh nhỏ nên chẳng mấy thời gian chúng tôi đã tới Dốc sỏi, giáp Quảng nam. Một bên là Dung quất, một bên là Chu lai, những nơi trước đây tôi đã từng làm việc một thời gian. Lúc đó đã xế chiều, mặt trời đang chiếu những tia nắng cuối cùng qua rặng núi trập trùng xa xa phía tây. Nhìn cảnh cũ mang mang dưới nắng chiều, chạnh lòng chợt nhớ tới những ngày xưa…
Xe tới Tam kỳ thì trời đã tối. Chúng tôi dừng lại ở một quán cơm có món đặc sản có tiếng của Quảng nam, quán cơm gà Tam kỳ để ăn tối. Từ đây vào đến nơi giao hàng ở Bắc Trà my còn chừng 60 km nữa. Sáu chục cây số đường rừng nhỏ hẹp, quanh co đèo dốc, lại đi ban đêm nữa, chưa nói ra thì ai cũng đã biết là rất khó khăn rồi.
Nên tôi chẳng cần nói nữa.
Tháng 04/2010
Hết.










